Chương 9
tán thành, không nhận ra điểm bất thường của con gái.
Cả nhóm lần lượt ra khỏi phòng riêng, đến khi tiễn bố mẹ lên xe rời đi, Tần Oản mới thực sự thở phào.
“Chào tạm biệt cô và dượng đi nào.” Lâm Hiểu Nhu bảo nhóc con vẫy tay, bé rõ ràng buồn ngủ díp cả mắt, nhưng nghe câu này vẫn phản xạ vẫy vẫy, chỉ là hơi qua loa.
Nhìn mà tim Tần Oản mềm nhũn, cô không nhịn được cúi xuống hôn bàn tay nhỏ của bé, để nhóc nhớ mặt cô, lần sau được cô bế thì không được khóc nữa.
Nhà Lâm Hiểu Nhu ở gần đây, đi bộ chưa tới mười phút, cả nhà định đẩy xe nôi tản bộ về, tiện thể tiêu cơm sau bữa tối.
Đèn đường vàng nhạt kéo dài bóng dáng gia đình ba người, điểm thêm một mảng ấm áp cho phố đêm thành thị.
Phải công nhận là, mẹ Tần Oản thật sự rất biết cách “chinh phục” cô.
Không ép cô, chỉ để Tần Oản tự nhìn.
Kết hôn sinh con sẽ có dáng vẻ thế nào, để cô bắt đầu ngưỡng mộ, rồi tự mình chủ động lựa chọn.
Tần Oản xoa xoa cánh tay, lúc nãy cô có uống chút rượu, vừa ra khỏi tòa nhà còn chưa thấy lạnh, giờ dần tỉnh hẳn, bị gió đêm mùa đông thổi đến cả đầu ngón tay cũng cứng lại.
Cô thì “đẹp bất chấp rét”, còn anh lại vest chỉnh tề kín mít.
Không công bằng.
“Tưởng Phóng, tôi hình như hơi lạnh.” Tần Oản vốn muốn nói cô hối hận vì không nghe lời anh mang áo khoác theo, nhưng lưỡi bị lạnh cóng nên nói không trọn ý, thành ra lại mang chút nũng nịụ Vừa rồi cô dùng giọng điệu gì để nói chuyện với anh vậy...
Tần Oản đột nhiên chỉ muốn đào hố tự chôn mình.
Tưởng Phóng cũng im lặng vài giây, nhưng ngay giây sau anh nắm cổ tay cô, kéo vạt áo vest ra rồi đặt tay cô vào trong lòng mình.
Nhiệt độ cơ thể nóng rực của người đàn ông lập tức bao lấy tay cô, Tần Oản sững người, vì toàn bộ chú ý của cô đều dồn vào cảm giác lòng bàn tay chạm phải phần cơ bụng săn chắc bên hông anh.
Tần Oản vốn chỉ hơi lâng lâng, giờ tỉnh hoàn toàn, cô ậm ừ “Anh...” “Vậy còn lạnh không?” Tần Oản không dám cử động, sợ chạm vào từng tấc cơ thể anh, nhưng lại không thể tránh được, cô đỏ từ má tới tận mang tai, lắp bắp “K không lạnh nữa...” Tần Oản là người rất dễ bị trêu, dọc đường cô nghĩ lung tung đủ thứ, chắc Tưởng Phóng tập gym thường xuyên nhỉ, sờ vào cứng thế...
Cảm giác vóc dáng anh đúng là quá ổn...
Lúc lái xe Tưởng Phóng liếc cô vài lần, thấy cô cứ chăm chăm nhìn món đồ trang trí trong xe, ánh mắt chẳng rời đi đâu, như thể chỉ cần quét sang người anh là sẽ phạm tội.
Sau đó ngay cả lúc lên lầu Tần Oản cũng đi vội vàng, ra khỏi thang máy trước anh một bước.
Tưởng Phóng nới cà vạt, có chút cạn lời, cô ghét anh đến mức đó sao?
Chẳng phải vừa rồi anh còn chưa chạm tay vào cô mà?
Về đến nhà, Tần Oản đi tắm lại lần nữa, ra ngoài thì tỉnh táo hơn đôi chút, chắc vì thấy bầu không khí trước đó quá gượng gạo nên cô chủ động chạy tới hỏi Tưởng Phóng có muốn uống trà không.
Phòng cho khách quá nhỏ, Tưởng Phóng đang ở phòng khách dùng laptop xử lý công việc, trên bàn là một đống bản vẽ thiết kế trải ra, lúc ngẩng lên nhìn thấy cô thì ánh mắt khựng lại một nhịp.
Cô thay đồ ngủ, mặt mộc sạch sẽ, da mịn màng căng bóng, tóc dài mềm