Chương 19
ngáp, lại lấy một cái gối ôm nhỏ làm gối đầu, chăn mỏng gấp đôi đắp lên người, nhưng nằm xuống vẫn không yên, lật qua lật lại như chưa tìm được tư thế ngủ phù hợp.
Anh cúp máy, bước tới, giọng nhàn nhạt “Lên giường ngủ.” Tần Oản không nhúc nhích, “Tôi là người giữ chữ tín, đã nói ngủ sofa thì sẽ ngủ sofa.” Tưởng Phóng không nói nhảm với cô, quăng điện thoại lên bàn trà rồi cúi xuống bế cả người lẫn chăn của cô lên.
Tần Oản bị cảm giác mất trọng lượng đột ngột làm hoảng sợ, ngoài hồi nhỏ được người lớn bế bổng lên thì cô chưa từng có trải nghiệm kiểu này.
Nhưng giờ Tưởng Phóng một tay đã bế được cô lên, lại còn rất nhẹ nhàng.
“A ” Tần Oản không kìm được, bật lên một tiếng thét ngắn.
Người rơi xuống nệm, cô lại bị nảy lên theo quán tính, trán đập thẳng vào vai Tưởng Phóng.
“Giờ chịu ngoan chưa?” Tưởng Phóng nheo mắt đen.
Tần Oản ôm trán bị đụng đau, mắt phủ một lớp hơi nước mỏng, “Đau lắm ” “Sao, yêu sớm còn dám, mà lại sợ đau à?” Tưởng Phóng hừ nhẹ.
“Hả?” Tần Oản không hiểu hai chuyện này liên quan gì với nhaụ Nhưng điều duy nhất có thể chắc chắn là, Tưởng Phóng ít nhiều có mang theo thù riêng.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, là Tần Dao.
Cô ấy không biết đã tỉnh từ lúc nào, giọng nghe hơi yếu ớt.
“Cái đó...
Em phải nhấn mạnh lại một chút, em còn nhỏ, vẫn đang tuổi lớn, có thể còn hơi suy nhược thần kinh nữa, nên...
Hai vợ chồng chị...
Có thể nhỏ tiếng một chút không?
Em không muốn lúc ngủ lại nghe mấy âm thanh kỳ kỳ quái quái...” Nhỏ tiếng cái gì?
Âm thanh kỳ kỳ quái quái gì chứ?
Xong rồi, hiểu lầm này to quá rồi...
Tần Oản đầu tiên xoa trán, sau đó lặng lẽ quay lưng đi, không nói tiếng nào, sợ càng giải thích càng rối.
Tóc dài của cô búi đơn giản, để lộ chiếc cổ trắng mịn, tai bị mấy sợi tóc rơi che nửa vời, nhưng vẫn nhìn ra sắc đỏ ngượng ngùng đang lan lên.
Bộ đồ ngủ trên người là kiểu phổ thông kín đáo nhất, cúc áo thậm chí cài đến chiếc cuối cùng ở cổ, ngay cả cổ tay áo cũng kín mít.
Nhưng dù vậy, vẫn không che được bờ vai và tấm lưng mảnh mai của Tần Oản.
Ánh mắt Tưởng Phóng hạ xuống một tấc, quai hàm siết chặt.
Cái eo đó anh từng bóp qua, rất nhỏ, không dám dùng sức quá.
Nếu thật sự làm tới, với thân hình nhỏ nhắn của cô chắc không chịu nổi bị giày vò.
Nghĩ tới nghĩ lui, bụng dưới vô cớ bốc lên một luồng tà hỏa, khiến người ta bực bội.
Tần Oản nghiêng đầu nhìn Tưởng Phóng một cái, thấy sắc mặt anh nhàn nhạt không đoán ra đang nghĩ gì, nhưng lại cảm nhận được luồng áp suất thấp trên người anh.
Hiểu lầm lớn như vậy, cô sợ anh tức giận, nên hạ giọng, hơi áy náy nói “Tưởng Phóng, xin lỗi, tôi không biết phòng cách âm kém như vậy...” Ánh mắt Tưởng Phóng rơi trên người cô, trở nên sâu tối khó lường, nhưng giọng vẫn là tông lạnh đều đều quen thuộc “Vậy lần sau nhớ kêu nhỏ tiếng một chút.” “Hả?” Tai Tần Oản như bị ai dùng lông vũ khẽ chạm, ngưa ngứa.
Cô giơ tay che tai, xoa xoa, sợ mình nghe nhầm.
Nhưng Tưởng Phóng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm, như thể câu đó chẳng có hàm ý gì đặc biệt.
Có lẽ cô sẽ không muốn hiểu rõ, nếu không sẽ không thể tiếp tục không chút vướng mắc mà sống cùng anh dưới một mái nhà.
Đầu lưỡi Tưởng Phóng tì vào răng hàm sau, nhưng