Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

tiếng kinh hô của cô.
Tần Dao thấy hai người kề sát vào nhau, đầu gần như chạm vào nhau, không biết đang nói thầm chuyện gì.
Chị cô ấy hình như tỉnh rồi, nhưng rất im lặng, không thấy nổi cáụ Anh rể làm thế nào hay vậy, Tần Dao càng tò mò hơn, khẩn thiết muốn biết tình hình, bước chân lại nhích lên trước một bước.
“Ngoan, dậy đi.” Tưởng Phóng rũ mắt, dịu dàng nói, “Tần Dao tới rồi.” Khuôn mặt cô chỉ to cỡ bàn tay, sắp bị tay anh che kín, chỉ chừa lại đôi mắt trong veo hoảng hốt luống cuống.
Đôi môi chạm vào lòng bàn tay ấm áp mềm mại, khiến Tưởng Phóng có thoáng chốc thất thần.
Tần Oản nhìn thấy bóng người ở cửa phòng, dần dần hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Tưởng Phóng buông tay ra, thuận đà xoa đầu cô một cái.
Động tác này là anh cố ý thêm vào.
Tóc Tần Oản càng rối hơn, như cành hoa cọng cỏ ủ rũ, chẳng có chút sức sống nào, nhưng vẫn nhẹ nhàng đáp một tiếng “Tôi biết rồi...” Tần Dao đứng ngoài cửa nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, anh rể cô ấy chỉ dăm ba câu đã giải quyết xong rồi?
Chị cô ấy nghe lời vậy sao?
Từ lúc đó trở đi, ánh mắt cô ấy nhìn Tưởng Phóng liền mang theo sự kính trọng vô cùng.
Tần Oản thay quần áo xong đi ra, cả người đờ đẫn, cô ngủ chưa đủ giấc nên đầu óc không load nổi, giống như bị rỉ sét, ngồi trên sô pha uống ly nước xong, mới dần dần nghe hiểu Tần Dao đang nói gì với mình.
Tần Dao ngồi bên chân cô, điệu bộ đáng thương, chỉ thiếu nước ngoáy đuôi lấy lòng “Chị, chị cho em ở nhờ vài ngày đi, em thật sự không còn chỗ nào để đi nữa.
Nếu người nhà gọi điện thoại tới tìm, chị cứ nói em không có ở đây.” “Em lại gây ra chuyện gì rồi?” Tần Dao thở dài thườn thượt, “Em chẳng qua chỉ phạm một sai lầm mà đa số con gái đều sẽ mắc phải thôi.” Tần Oản đặt ly nước về lại trên bàn, “Nói tiếng người đi.” “Đợt nghỉ lễ Quốc khánh trước, em định cùng bạn trai sang tỉnh bên chơi hai ngày, thì bị mẹ em bắt gặp.” Tần Dao lược bỏ đầu đuôi, khai báo một câu như vậy, “Mẹ không cho em yêu đương, bắt em phải chia tay.” Tần Oản rất hiểu bác gái mình, trong chuyện yêu đương tuổi học trò, bác ấy không phải là người cổ hủ.
Nhưng Tần Dao có thể chọc bác ấy tức giận, thì chỉ có một khả năng, ngay sau đó cô liếc nhìn Tần Dao với ánh mắt đầy thâm ý.
Tần Dao đau khổ rên rỉ một tiếng, nói chị suy nghĩ nhiều rồi, bọn họ mới chỉ nắm tay, đắp chăn nói chuyện trong sáng, chứ chưa làm gì hết.
“Thời đại nào rồi, yêu đương là tự do Hơn nữa em còn hai tháng nữa là trưởng thành rồi, có thể tự mình làm chủ nhiều chuyện hơn, lần này em quyết tâm phải đứng lên phản kháng cường quyền ” Khẩu hiệu hô rõ là dõng dạc.
Trẻ con tuổi dậy thì rất dễ đi lầm đường, thấy cô ấy đang kích động, Tần Oản không định đối đầu với cô ấy, tính đợi an ủi xoa dịu cảm xúc của cô ấy trước, rồi mới mật báo cho bác gái.
Tần Dao lang thang bên ngoài một đêm, mặt mày xám xịt, Tần Oản bảo cô ấy đi tắm rửa trước, lấy một bộ quần áo của mình cho cô ấy thay, sau đó từ trong tủ phòng tắm lấy ra khăn mặt và đồ dùng cá nhân mới đưa qua.
Tần Dao giống như một đứa trẻ tò mò hiếu động, sờ bên trái ngó bên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡