⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

nhìn thấy Lạc Tranh cách đó không xa đang bước tới.
Hắn căm phẫn tiến lên… “Luật sư Lạc, xin dừng bước ” Đang nghe trợ lý Khả Khả sắp xếp lịch làm việc, Lạc Tranh nghe vậy liền dừng lại, khẽ quay đầu, vài cánh hoa đào rơi xuống trước mặt nàng, nhẹ nhàng nhảy múa dưới ánh mặt trời, khẽ xoay tròn rơi dưới chân nàng, đẹp không tả xiết.
Đem tài liệu trong tay giao cho trợ lý Khả Khả xong, nàng nhẹ nhàng cười một tiếng, “Hoá ra là Ket tiên sinh, phiên toà đã kết thúc, không biết anh có gì chỉ giáo?” Trong mắt luật sư bên nguyên tựa như muốn bốc lửa, lạnh lùng nói, “Tôi nào dám nói đến hai chữ chỉ giáo, chẳng qua có một câu muốn nhắc nhở Luật sư Lạc.” “A?
Mời nói ” Khoé môi Lạc Tranh thấp thoáng một nụ cười nhạt.
“Tôi biết rõ Luật sư Lạc trên toà mọi việc đều thuận lợi, nhưng là cô nên nhớ kỹ, không phải vụ án nào cũng có thể tiếp nhận.
Chẳng lẽ trong mắt Luật sư Lạc chỉ có tiền?
Vì tiền thậm chí có thể bóp méo sự thật, khiến người tốt phải chịu oan uổng.” “Ket tiên sinh nói quá lời, Lạc Tranh tôi chẳng qua chỉ là một luật sư nho nhỏ mà thôi, cho nên sẽ xem trọng lợi ích, nhưng mà…” Lạc Tranh đổi giọng, nụ cười trong mắt ánh lên một tia sắc sảo, “Ket tiên sinh làm sao biết tôi nhất định sẽ đổ oan cho người tốt?
Vừa rồi toà đã tuyên án, chẳng lẽ Ket tiên sinh lại hoài nghi với phán đoán của quan toà?” “Tôi đương nhiên sẽ không hoài nghi quyết định của quan toà, chỉ là có chút chứng cứ chắc là do Luật sư Lạc đã tận lực an bài?” Luật sư bên nguyên vừa nghĩ lại một màn vừa rồi trên toà, lại tức giận không thôi.
Thua trong tay một người phụ nữ, việc này khiến hắn không biết để mặt mũi ở nơi nào?” Lạc Tranh cười khẽ, “Tôi chỉ biết ăn ngay nói thật thì sao có thể nguỵ tạo chứng cứ được đây?
Ket tiên sinh nói như vậy thì hoá ra bồi thẩm đoàn kia toàn những người mù cả sao?” “Cô…” Luật sư bên nguyên tức đến run người, “Đó là do cô giỏi quỷ biện Có người nào không biết Lạc Tranh cô có bản lãnh đem người chết nói thành người sống.” “Nếu như đây là lời tán thưởng của anh, tôi xin nhận.
Nhưng tôi cũng tốt bụng khuyên Ket tiên sinh một câu, “Lời nói vô căn cứ tốt nhất hãy nói ít đi một chút, nếu không để bị kết tội phỉ báng thì sẽ chẳng hay ho chút nào đâụ Khả Khả, chúng ta đi ”.
Nói xong, nàng cũng không buồn quay đầu lại, liền rời đi.
Trợ lý Khả Khả liền theo sát phía saụ Một trận gió thổi tới, cánh hoa đào bay rợp trời, khẽ che đi ánh mặt trời, rơi lả tả sau lưng Lạc Tranh… “Cô, cô…” luật sư bên nguyên bị chọc giận gần chết.
Trên độ cao mười nghìn thước, máy bay khuất trong tầng mây.
Văn phòng luật sư Húc Doanh nằm trong khu vực phồn hoa bậc nhất Hongkong, bốn phía các cao ốc mọc lên san sát.
Ánh mặt trời chiếu lên cửa kính, phản xạ lại ánh sáng chói loá.
Thang máy cao tốc chạy thẳng lên tầng 39, tiếng giày cao gót thanh nhã của Lạc Tranh tiến vào văn phòng, trợ lý đi bên cạnh báo cáo công việc.
“Cuộc hẹn ngày mai vẫn chưa được xác nhận, có gì khó khăn sao?” “Luật sư Lạc, tôi biết.
Thực xin lỗi, sáng nay tôi đã xác nhận qua, nhưng là…” “Tôi không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào.
Tóm lại phải giải quyết chuyện này nhanh một chút, còn nữa…” Lạc Tranh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡