⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 35

nhiệt của Ôn Húc Khiên.
Mỹ nhân mềm mại trong lòng khiến nhiệt tình của Ôn Húc Khiên không ngừng dâng cao, trong cơ thể sinh ra một loại cảm giác nóng bỏng quen thuộc, đem người con gái trong lòng ôm càng chặt, khiến cho thân thể mềm mịn của nàng kề sát chính mình, ánh mắt ôn nhu thường ngày cũng biến đổi, ngay cả tiếng thở cũng ngày một thô trọng.
“Húc Khiên…” Lạc Tranh có thể phát giác thân thể của anh biến hóa, vòng tay nhỏ bé quấn quanh cổ anh đổi thành chống lên lồng ngực, sắc mặt ửng hồng… Một tiếng thì thầm, cơ hồ muốn lấy mạng Ôn Húc Khiên Anh chẳng qua là người đàn ông hết sức bình thường, nhất là đối diện với một người đẹp như Lạc Tranh.
Bàn tay đang nâng eo nàng bắt đầu không an phận di chuyển lên xuống đem theo luồng nhiệt nóng bỏng xuyên qua lớp vải, cảm nhận rõ ràng cơ thể mềm mại như không xương của nàng… Sau một khắc, bế lấy người con gái trong tay, bước vào phòng ngủ… Khi thân thể Lạc Tranh tiếp xúc với mặt giường mềm mại, mới phản ứng lại, còn chưa kịp ngồi dậy đã bị Ôn Húc Khiên đè xuống.
Thân thể nhỏ nhắn hoàn toàn bị thân hình to lớn của Húc Khiên đè lên.
Ngay lập tức, đôi môi nóng bỏng của anh rơi xuống, tham lam chiếm cứ hương thơm nơi đôi môi đỏ mọng của nàng.
“Húc Khiên…” Lạc Tranh không biết làm thế nào cho phải.
Khi môi anh trượt xuống phần gáy, nàng chợt cảm thấy ngực dâng lên một hồi lạnh lẽo.
“Húc Khiên, đừng như vậy.” Nàng đem hai tay chống trên lồng ngực của anh, ánh mắt mê ly như mộng ảo.
Ôn Húc Khiên đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay nhỏ bé của nàng, cúi đầu xuống, sống mũi anh tuấn khẽ áp lên má nàng, không khó cảm nhận được hơi thở hổn hển của anh, ngay cả giọng nói cũng trở nên thô cát, khàn khàn, “Tranh Tranh, đêm nay ở lại trong phòng của anh, được không?” Anh đưa ra lời mời vô cùng trực diện.
“Húc Khiên…” “Tranh Tranh, cho anh, được không?” Ôn Húc Khiên buông bàn tay nhỏ bé của nàng, một lần nữa đè xuống, ôn nhu hôn hít lấy gương mặt xinh đẹp, “Em có biết anh yêu em nhiều thế nào, có biết anh muốn nhận được tất cả mọi thứ của em đến nhường nào không?” “Húc Khiên, anh… tỉnh táo lại chút…” Lạc Tranh bị dọa đến không dám động đậy.
Nàng đương nhiên biết rõ Ôn Húc Khiên sẽ không ép buộc mình, cũng biết anh rất yêu thương mình.
Nhưng là, người đàn ông ôn nhu nhất vào giờ phút này vẫn vô cùng nguy hiểm.
Nàng chỉ có thể dịu dàng lên tiếng, “Chuyện này không phải chúng ta đã bàn kỹ rồi sao?” “Anh biết em muốn lưu lại thời khắc đẹp đẽ nhất cho đêm tân hôn, nhưng mà…” Ôn Húc Khiên hô hấp có phần nặng nề, nhất là khi người con gái bên dưới lại vô cùng mềm mại… “Tranh Tranh, em là người con gái duy nhất anh muốn trong cuộc đời này.
Anh yêu em, còn muốn nắm tay em đi cả cuộc đời, em sớm muộn cũng là của anh, không phải sao?” “Đã như vậy, anh sẽ bằng lòng chờ thêm chứ?” Lạc Tranh ôn nhu như nước nhìn hắn, nhẹ nhàng nói.
“Anh đợi đã bốn năm rồi, Tranh Tranh, em không thể tàn nhẫn như vậy.” Ôn Húc Khiên nâng ngón tay của nàng, trừng phạt gặm cắn.
Nhìn vẻ mặt nàng cất tiếng kêu đau mềm mại, trên mặt anh lại càng tràn ngập xuân tình.
“Húc Khiên, nếu như anh thật lòng yêu em thì nên tôn trọng em.” Ôn Húc Khiên nặng nề hít vào một hơi, cố gắng thả lỏng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡