Chương 31
mắt vô cùng thông tuệ và lý trí, “Tâm lý đàn ông vốn thích tầm hoa vấn liễu, thường chỉ có hứng thú với thân thể phụ nữ mà thôi.” “Cô hiểu rõ đàn ông sao?” Thương Nghiêu khẽ chớp mắt, ánh mắt lộ ra vẻ tò mò.
“Chỉ có đàn ông mới hiểu rõ bản thân họ mà thôi…nhất là đàn ông thích trêu hoa ghẹo nguyệt.” Lạc Tranh khẽ vén mái tóc, cười nhẹ, “Loại đàn ông này chỉ thích theo đuổi cảm giác chinh phục, bọn họ chỉ cần cuồng nhiệt một giờ, một đêm rồi hôm sau ai đi đường nấy, không ai nợ ai.
Thử nghĩ xem, kiểu đàn ông đó làm sao tiếp nhận được tình yêu của phụ nữ, đối với họ tình yêu chỉ là gánh nặng, không phải hạnh phúc.” Nụ cười bên môi Thương Nghiêu càng đậm, sau một khắc, ngón tay thon dài khẽ chạm vào sợi tóc mềm mại của nàng, khe khẽ vuốt ve.
“Chẳng lẽ trong mắt Lạc tiểu thư, tôi là loại đàn ông này?” “Thương Nghiêu tiên sinh là loại đàn ông nào không quan trọng, chỉ cần anh nhớ rõ lời mình đã nói là được rồi.” Lạc Tranh thản nhiên quay đầu khiến những lọn tóc đen nhánh tuột khỏi tay Thương Nghiêu, đôi mắt sáng lấp lánh ánh lên nụ cười lễ độ.
“Tôi đã nói gì sao?” “Đúng vậy.” Lạc Tranh rất nghiêm túc nhìn hắn, “Thương Nghiêu tiên sinh muốn thấy thành ý của người hợp tác, vậy đêm nay anh cũng đã thấy được thành ý của chúng tôi rồi chứ?” “Chúng tôi?” Thương Nghiêu xích lại gần, gần đến nỗi có thể chạm vào đôi môi đỏ mọng của nàng, cười tà mị, “Chúng tôi” là muốn chỉ cô cùng Húc Khiên sao?” “Đúng vậy ” “Lạc tiểu thư vì một người đàn ông mà vất vả ngược xuôi, có đáng không?” Thương Nghiêu chống một tay lên cửa xe đằng sau Lạc Tranh, hoàn toàn vây nàng lại trong phạm vi kiểm soát của mình, ánh mắt loé lên một tia khó hiểụ Tâm tư Lạc Tranh theo hơi thở của hắn bất chợt lơ lửng, cố gắng chống lại đôi mắt thâm thuý kia, ánh mắt có chút hoảng loạn, khẽ hắng giọng nói, “Người anh vừa nói là bạn tốt Húc Khiên của anh đó.” Nàng không tin người đàn ông này là loại đói bụng ăn quàng vì dù sao nàng cũng là bạn gái của bạn hắn.
Nhưng là thỉnh thoảng ý tứ của hắn lại vô cùng mập mờ khiến nàng thực cảm thấy bất an.
“Cô cho rằng, tôi không đáng để yêu sao?” Đôi mắt Thương Nghiêu loé lên tia u ám.
Lạc Tranh cố gắng điều chỉnh lại hô hấp, khẽ nói, “Thương Nghiêu tiên sinh cần phải hiểu rõ bản thân mình.
Anh là người thích chinh phục, tự nhiên có cảm giác yêu thương nhung nhớ con mồi sẽ khiến anh mất đi hứng thú.
Nếu có người phụ nữ nào yêu anh, không phải là một chuyện không đáng, mà là một việc hết sức nguy hiểm, thậm chí là kiếp nạn.
Người phụ nữ nào yêu anh sẽ chỉ có một kết cục đó là…vạn kiếp bất phục không thể quay đầu .” “Vậy sao?” Thương Nghiêu nhìn nàng không chớp mắt, giống như một con báo đen đang chăm chú rình mồi, “Có lẽ còn một kết cục khác.” Ánh mắt Lạc Tranh loé lên tia nghi hoặc.
Thương Nghiêu nở nụ cười ám muội, nhưng lại mang theo sự tà mị vô cùng, nửa thật nửa giả… “Nếu đã được tôi coi trọng, tôi sẽ khiến cô ấy trở thành…người phụ nữ hạnh phúc nhất ” Không biết tại sao khi Lạc Tranh nghe thấy những lời này của hắn, nhìn vào ánh mắt đầy vẻ nghiêm túc của hắn, trong lòng chợt thấy rộn ràng… Sau một khắc, bên môi khẽ nổi lên nụ cười khổ.
Thật buồn cười, sao nàng