Chương 13
kết quả…” Lạc Tranh lúc này thực sự sợ đến ngây người.
Nỗi sợ hãi này đã nhiều năm rồi chưa từng xuất hiện trên gương mặt nàng.
“Sao có thể như vậy?
Hợp đồng đều đã ký kết xong cả, sao bọn họ có thể bội tín?” “Bọn họ thà rằng hủy hợp đồng cũng không muốn hợp tác cùng một văn phòng luật có tiền sử thua kiện, đây chính là sự thực tàn nhẫn.” Ôn Húc Khiên hít sâu một hơi, thở dài nhìn Lạc Tranh, “Bọn họ thà rằng trả chút phí tổn bồi thường phá hủy hợp đồng cũng không muốn sau này tập đoàn mình phải chịu tổn thất.” Lạc Tranh bất đắc dĩ lắc đầu, thu tay lại khoanh trước ngực, “Bỏ đi, cho dù tổn thất vài hợp đồng bên đại lục cũng không sao.
Chúng ta cũng không chỉ tiếp nhận các vụ kiện trong nước, thị trường Hongkong rất lớn, vẫn còn không ít các công ty, tập đoàn nước ngoài mà.” “Thật ra…mọi chuyện vốn không đến nỗi tệ như vậy, chỉ là…” Ôn Húc Khiên nét mặt có chút do dự.
“Anh sao vậy?” “Tranh Tranh…” Ôn Húc Khiên hơi nghiêng người về phía trước, chăm chú nhìn nàng, nói khẽ, “Anh biết em đã thắng vụ kiện bên Pháp, vốn đây là một chuyện tốt lại bị anh làm hỏng mất.
Đến hôm nay anh mới biết, thì ra đối phương đang có ý hợp tác cùng văn phòng chúng ta.
Cũng do tổ ngoại vụ của văn phòng làm việc sai sót.
Tập đoàn bên nguyên trong vụ kiện vừa rồi của em chính là tập đoàn RM, vốn định đề nghị chúng ta làm cố vấn pháp luật cho tập đoàn họ.
Không ngờ tổ ngoại vụ lại khiến chúng ta gặp họa, hơn nữa lần này em làm luật sư biện hộ lại khiến họ thua kiện, thế nên…” “Em hiểu rồi.” Đôi lông mày thanh tú của Lạc Tranh khẽ nhăn lại, “Nếu đã là phúc thì không phải họa, là họa có tránh cũng không khỏi, tập đoàn RM của Pháp kia xem ra không thể hợp tác với chúng ta rồi.” “Mấy năm gần đây, tập đoàn RM của Pháp có sự tăng trưởng vượt bậc, trở thành một trong mười tập đoàn trẻ hàng đầu thế giới.
Nếu chúng ta có thể trở thành cố vấn pháp luật cho bọn họ, đối với văn phòng luật mà nói, thực sự là một khoản thu không nhỏ.” Ôn Húc Khiên nhẹ giọng nói.
“Nhưng mà em thấy, ta đã khiến bọn họ thua kiện, nhất định bọn họ sẽ không đồng ý việc hợp tác này đâụ” Lạc Tranh khẽ nhún vai, than nhẹ, “Vốn nghĩ thắng kiện là chuyện tốt, không ngờ tổn thất lại lớn thế này.” “Không, chuyện này vẫn còn có thể xoay chuyển.” Ôn Húc Khiên kiên quyết nói, “Người của chúng ta điều tra được, giám đốc của RM thật trùng hợp là người quen của anh.
Khi anh tu nghiệp bên Anh, có quen sơ với người này.
Nhưng mà anh cũng chỉ biết tên tiếng Trung của anh ta là Thương Nghiêu, còn về hoàn cảnh anh ta, anh không biết gì cả.” “Thương Nghiêu?
Cái tên này nghe thật lạ.” Trong đầu Lạc Tranh không ngừng tìm kiếm những tin tức liên quan, nhưng vô ích.
Cái tên này quả thực rất xa lạ, ngay cả nàng thường xuyên có mối liên hệ với giới thương nhân cũng chưa từng nghe nói đến cái tên này.
“Anh có chắc có thể trực tiếp liên hệ với anh ta không?” “Thực ra anh đã liên lạc rồi, lúc ở trên xe, anh đã nói chuyện trực tiếp với anh ta.
Không ngờ nhiều năm qua rồi mà anh ta vẫn còn nhớ rõ anh.” Ôn Húc Khiên cười đầy vẻ thỏa mãn, “Bản thân anh ta sau khi nghe lời giải thích cùng ý định hợp tác của anh cũng tỏ ý rất