⬅ Trước Tiếp ➡

lên đôi giày da màu nâu, cổ áo hơi mở.
Bụng dưới bằng phẳng rắn chắc, trên ngón tay thon dài của anh kẹp một nửa điếu thuốc, đường nét của đôi tay kia rất lớn nhìn rất đẹp, Thi Mị thấy được yết hầu gợi cảm của anh.
Nhìn từ góc độ thị giác của Thi Mị, giờ phút này trạng thái của người đàn ông có vẻ đạm tĩnh lại thanh tao lịch sự, anh trời sinh lớn lên đẹp, khí tràng 3 cũng ở dưới sự lắng đọng của tuổi tác mà phai mờ vào trong đó, vui buồn không hiện ra mặt chỉ có thành thục cùng ổn trọng.
3 Khí tràng 气场 là một khái niệm trong đạo giáo và triết học, là một loại năng lực thần bí, hay có thể dùng chỉ sức mạnh hoặc khí chất.
Dường như là cảm nhận được ánh mắt nhìn kỹ âm thầm đánh giá của Thi Mị, người đàn ông bỗng nhiên mở mắt, thản nhiên nhìn cô một cái.
Ánh mắt kia sâu xa lại chính xác, mang theo thâm ý nhìn thấu tất cả, trong nháy mắt đó, Thi Mị cảm thấy mình giống như bị người đàn ông triệt để nhìn thấu, đầu ngón tay nhỏ run rẩy, độ cung vốn giơ lên ở khóe môi cũng bất động thanh sắc mà hạ xuống.
Thi Mị không dám xác định lắm, vừa nãy mình đi lại ở bờ cát, người đàn ông này có phải cũng chú ý tới cô hay không.
“Tiểu Mị, sao cậu lại ở đây?” Một cô gái trẻ mặc Bikini màu vàng vẫy tay với cô ở cách đó không xa, vừa vui sướng mà chạy chậm tới phía cô “Tớ ở chỗ này nè, cậu nhìn đi đâu thế, tớ vừa mới quay đầu lại thì cậu đã không thấy tăm hơi.” “Mới vừa đụng phải đám Trịnh Thắng, liền hàn huyên vài câụ” Thi Mị nhìn Cố Cửu Âm chạy tới, trên mặt hơi mỉm cười, dịu dàng hỏi một câu “Sao cậu đi vệ sinh lâu vậy hả?” “Không có, tớ vừa mới tìm chú tớ, hỏi chú ấy muốn chút tiền sinh hoạt.” Cố Cửu Âm cười tủm tỉm mà kéo tay Thi Mị, nghịch ngợm thè lưỡi, “Tiểu Mị cậu nói thật với tớ đi, có phải Trịnh Thắng kia đang theo đuổi cậu không?” “Đừng nói bừa, mọi người đều là bạn học thôi, có thể gần đây quan hệ tốt hơn một chút.” Thi Mị nhợt nhạt cười, dường như có chút thất thần.
“Được rồi, tớ biết hết.” Cố Cửu Âm cho rằng cô xấu hổ liền hoạt bát chuyển chủ đề, “Chú ba của tớ giúp tớ đặt khách sạn rồi, cậu có thể đến ở với tớ không, ở chung một chỗ với người đàn ông lớn tuổi cứng nhắc như chú ba thật sự có chút không thú vị, tớ thật sự sẽ nhàm chán chết mất.” “Cậu đấy.” Thi Mị cười, ánh mắt lại khó khăn lắm mới rời khỏi thân ảnh thành thục của người đàn ông trước mặt, khi ánh mắt lưu chuyển, không có ai nhìn hiểụ “Được rồi.” Một đám người trẻ tuổi bọn họ lấy Trịnh Thắng cầm đầu, đều thừa dịp nghỉ hè cùng nhau tới Thái Lan chơi, Cố Cửu Âm là con gái nhà giàu, lén đi theo Thi Mị ra nước ngoài, sau khi người nhà họ Cố phát hiện liền không yên tâm cô chỉ có một mình, vừa vặn con trai thứ ba của nhà họ Cố là Cố Lệnh Thâm đang đi công tác ở Thái Lan, ba của Cố Cửu Âm liền bảo em trai đưa con gái về nước.
“Tiểu Mị, cậu thật tốt.” Cố Cửu Âm làm nũng, “Nếu không nhờ cậu, nghỉ hè này nhất định tớ sẽ nhàm chán muốn chết, ba tớ còn muốn đưa tớ đi chỗ đó của chị Thiến học dương cầm, tớ không muốn chút nào cả, cả ngày cứ bắt tớ luyện cái


⬅ Trước Tiếp ➡