Chương 10
da thịt vừa trơn nhẵn lại mềm mại, phụ nữ 30 tuổi hoàn toàn không so được.
Quả nhiên là thân thể của thiếu nữ, đủ thơm đủ mềm lại còn trẻ, đặc biệt là trên người lộ ra phong tình trong lúc lơ đãng, dễ dàng khiến cho đàn ông đang độ tuổi này là anh phát điên.
“Con không sao chứ?” Bàn tay của Cố Lệnh Thâm nắm bờ vai nhỏ yếu của cô gái, cổ tay khỏe khoắn có lực đủ mức, bình tĩnh đỡ cô gái dậy.
“Không…… Tôi không sao.” Thi Mị dường như mới phát hiện toàn thân của mình đang trần trụi, ngực cũng run rẩy như sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, mặt đầy xấu hổ mà duỗi tay ôm hai bầu ngực của mình.
Nửa che nửa giấu như vậy, ngược lại càng thêm hấp dẫn.
“Chú Cố……” “Khoác vào đi.” Không từ khi nào trên tay Cố Lệnh Thâm đã cầm khăn tắm, bọc thân thể của cô lại kín mít, trong phòng chỉ để lại một chiếc đèn đặt dưới đất 1 , dưới ánh sáng ảm đạm, phác hoạ ra ngũ quan thành thục vừa đẹp mắt lại khắc sâu của người đàn ông, mang theo vài phần bất cận nhân tình 2 lạnh lẽo.
1 Đèn đặt dưới đất 2 Bất cận nhân tình Không gần với lòng người.
Ý nói viễn vông, không thực tế, không hợp lí.
Không để ý đến quan hệ tình cảm.
Đầu óc Thi Mị lộn xộn hết cả lên, bỗng vang lên lời người kia từng nói với cô trong tin nhắn WeChat.
“Thi Mị, nghe nói anh ta rất yêu vị hôn thê của mình.” Rất yêu sao?
“Chú Cố, có phải tôi đã đi nhầm phòng rồi không?” Thi Mị cúi đầu, tiếng nói chuyện rất nhỏ lại rất rõ ràng, dáng vẻ thấp thỏm khi đã làm sai, có vẻ rất hiểu chuyện.
Cố Lệnh Thâm nhìn cô gái nhỏ có tính cách yên tĩnh, mái tóc dài rất đen ,đôi chân mảnh khảnh vừa trắng lại thẳng, mắt cá chân có vẻ rất xinh xắn.
Vẫn là một con bé không có nhiều kinh nghiệm sống.
Nhưng mà, người làm ra hành vi này cũng đã không phải loại không có nhiều kinh nghiệm sống.
Người như anh sỏi đời rất nhiều, từng gặp qua cũng từng qua lại với rất nhiều loại người, một nha đầu phiến tử 3 19 tuổi, hoàn toàn không đủ một đầu ngón tay của anh chơi.
3 Nha đầu phiến tử câu nói của người phương Bắc, vừa dùng để chửi vừa dùng để gọi thân mật.
Phiến tử lừa đảo, dối trá, lừa lọc.
“Là Âm Âm bảo con ở lại sao?” “Ừm, đêm nay bọn tôi chơi về muộn quá, khách sạn tôi đặt ở tận Patong, cách nơi này ngồi xe quá xa.” Thi Mị lớn mật đối diện với anh, nhịp tim lại rối loạn một lần nữa, thậm chí cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
“Trở về nghỉ ngơi đi.” Cố Lệnh Thâm không dấu vết mà dời mắt đi, tiện tay vắt áo khoác trên tay lên trên lưng ghế, bàn tay to kéo cổ áo ra ngồi xuống sô pha, đã không định so đo với một cô gái nhỏ nữa.
“Con là bạn học của Âm Âm, bình thường thím ba của con bé quan tâm vấn đề kết bạn của con bé nhất, bây giờ có con rồi, có lẽ cô ấy sẽ yên tâm không ít.” Khi Thi Mị nghe những lời này của người đàn ông, không biết sao mà viền mắt lại thấy chua xót, ánh mắt dừng ở trên người người đàn ông gần như tuyệt tình kia, vì sao ai cũng yêu thương Hướng Thiến hết vậy, tới cả đứa con cưng của trời như vậy cũng muốn thủ thân như ngọc vì cô ta.
Ám chỉ của cô, bị anh từ chối một cách ngon ơ vậy đó.
“Ngài Cố để