⬅ Trước Tiếp ➡

cùng.
Ba gian nhà đá phía sau là tài sản cha nàng lúc còn sống đã làm.
Cha của Bàng Lục Nhi là thủ nghệ nhân làm giường đất, đến cả giường của Nhạc Tây Bình ở Trấn bên, cách nhau mấy thôn cũng do một tay ông xây.
Ở nông thôn này người có tay nghề cao ắt sẽ có ăn, gia cảnh của Bàng gia so với người trong làng được xem là giàu có.
Đáng tiếc, Bàng gia lại tuyệt hậu, cha nàng cưới Trần thị, sinh ra sáu hài tử nhưng chỉ có Bàng Lục Nhi là hài nữ và có thể nuôi sống, không có cách nào khác, ông đành phải tìm người ở rể.
Lục Nhi nhớ rồi, Trịnh Tuân đến Bàng gia ở rể có ký chiêu tế công văn.
Hiện giờ hắn đang là Cử Nhân, đợi đến kỳ Xuân năm sau, cho dù kết quả thi Hội thế nào thì thêm một chức quan nhỏ cho hắn cũng không thành vấn đề.
Chiêu tế chiêu mộ ở rể.
Thời điểm này đời trước, quan Huyện lệnh hạ mình đến nói Bàng Lục Nhi sửa lại công văn, lão nói người đời mà biết Trịnh Tuân ở rể thì thanh danh hắn sẽ bị tổn hại.
Bàng Lục Nhi nhớ rõ lời Bàng lão gia lúc lâm chung có nói.
“Lục Nhi, ngộ nhỡ sau này có ngày Trịnh Tuân thất hứa muốn sửa lại công văn, con tuyệt đối không được đồng ý, con không được khuất phục hắn.” Bàng lão gia rất giỏi nhìn người, nếu không sẽ không trăm phương nghìn kế dụ dỗ Trịnh Tuân tới cửa ở rể.
Bàng Lục Nhi nghe theo lời cha nói, nàng bám riết lấy hắn không buông “Lục Nhi, nam nhân của ngươi về rồi kìa Ta mới ở làng bên kia nhìn thấy hắn đi lên núi.” Người nói chuyện là nhị thẩm của Bàng Lục Nhi Kiều thị.
Nghĩa trang của Trịnh gia nằm ở trên núi.
Bàng Lục Nhi ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn vào mắt nàng, sắc mặt giống như người từ trong quan tài bước ra.
Kiều Thị sợ hãi rụt cổ lại, thầm mắng “Tiểu đề tử này hôm nay bị làm sao vậy?” Đề tử cách mắng con đĩ thời xưa.
Kiều thị giỏi nhất là đi khắp nơi làm tiền, nàng chường mặt vào sân, cặp mắt không yên hướng tới ổ gà bên cạnh hàng rào tre nhìn ngó “Lục Nhi, chi bằng ngươi cho ta mượn con gà trống về để ấp trứng, sau này gà nở ra ta cho ngươi mấy con.
Ta muốn tiết kiệm chút bạc để cho cẩu tử đi đọc sách, để sau này hắn cũng giống như đường tỷ phu có một chức Cử nhân lão gia.” Bàng Lục Nhi tính cách mạnh mẽ, người khác khó có thể chiếm lợi được của nàng.
Nhưng nhi tử của Kiều thị là Bàng cẩu tử, lại là đường đệ của Bàng Lục Nhi, nàng cũng có chút yêu thương hắn.
Tay Kiều thị vịn vào rào tre, chuẩn bị bắt gà, lại tiếp tục nói “Lục Nhi nhà ta hiện giờ không giống phu nhân của Cử nhân chút nào.” “Cút ” Kiều Thị nghe không rõ.
“Cút cho ta ” Bàng Lục Nhi không biết từ đâu lấy ra chiếc dao bổ củi, ngay lập tức hướng tới Kiều thị.
Kiều thị thấy vậy bị dọa khiếp vía, té ngã nhào ra bên ngoài chạy trốn.
Nàng thấy Bàng Lục Nhi không có ý định đuổi theo liền ngã lăn trên đất bùn khóc la ăn vạ.
“Bàng Lục Nhi ngươi khắc phụ, khắc mẫu, khắc huynh, khắc tỷ là Thiên Sát Cô Tinh, nhất định phải sát hết người Bàng gia mới được chịu phải không?
Đáng thương cho cẩu tử nhà ta, đáng thương cho Hương nhi nhà ta…” Có bóng người tiến đến vũng bùn đất.
Kiều thị nhìn thấy lại càng lớn tiếng gào khóc “Cái đề tử này, ai lại


⬅ Trước Tiếp ➡