⬅ Trước Tiếp ➡

cuồng cắm vào rút ra, nhiều lần nhấp sâu vào bên trong.
Dụ.c căn rút ra một nửa rồi lại đẩy mạnh vào, tiểu huyệ.t giống như chưa kịp nuốt lại bị cô.n thịt hung hăng đâm mạnh vào.
Bàng Lục Nhi cảm giác bản thân mình như bị hắn đóng đinh ở trên giường, chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần.
Động tĩnh trên giường cuối cùng cũng ngừng lại.
Bàng Lục Nhi sớm đã hôn mê.
– Sáng sớm hôm saụ Trịnh Tuân cùng Bàng Lục Nhi đến nhà Lí Chính, chân Lục Nhi chưa hồi phục, Trịnh Tuân vẫn là người cõng nàng đi.
Mọi người trong thôn đều cảm thấy Bàng Lục Nhi cần tiền để lót đường Cho Trịnh Tuân, e là Trịnh Tuân cũng nghĩ như vậy.
Việc bán đất này vậy mà không thấy ai nói ra nói vào, vô cùng yên bình.
Nông hộ đập nồi bán sắt đã không dễ gì, huống hồ là một Cử nhân lão gia.
Đơn giản, cứ nhìn Ngô Khuê của Ngô gia làng bên, sau khi thi đậu, mỗi lần nhà ai có kết hôn hay tang sự mà không thỉnh hắn chấp bút, kiếm sống không thành vấn đề Bàng gia có 26 mẫu đất.
Ruộng tốt 18 mẫu, mỗi mẫu 16 lượng bạc.
Ruộng kém 8 mẫu, mỗi mẫu 12 lượng.
Trừ 26 lượng bồi thường cho tá điền, Bàng Lục Nhi còn 358 lượng bạc.
Đến tháng 11, Trịnh Tuân chuẩn bị nhập kinh.
Bàng Lục Nhi xứng danh thê tử của hắn, ở bếp giúp hắn chuẩn bị bánh trái.
Nhà bếp đều là khói và lửa, so với bên ngoài ấm áp hơn nhiều, cổ nàng xuất hiện lớp mồ hôi mỏng, nàng xắn cổ tay áo lên.
Khi rời nhà bếp cũng quên không vuốt xuống.
Trịnh Tuân nhìn thấy cổ tay trống lỏng, đột nhiên hỏi “Lục Nhi, vòng tay lúc trước ta đưa cho nàng đâu?” Ban ngày cũng không thấy nàng đeo.
Vòng tay đó là ngọc Chi Dương, nghe nói đó là đồ vật mà Cao tổ hắn tặng cho Cao tổ mẫụ Cao tổ ông tổ, tổ tiên.
Bàng Lục Nhi vội vuốt thẳng cánh tay, ánh mắt lóe lên “Tay ta hay va chạm mạnh, mang sợ làm hỏng nó.” “Sau này mang cũng được.” Trịnh Tuân thở dài nói, hắn cũng biết nàng cả ngày chăn heo nuôi gà quả thật không tiện.
“Ừ ” Chiếc vòng tay này hai ngày trước Lục Nhi đã tháo ra.
Sau đó nàng lên Thị trấn trên, không nghĩ rằng chiếc vòng tay này mà ông chủ cửa hàng ra giá tới 50 lượng.
Lúc ấy đôi mắt Lục Nhi trợn tròn.
Kỳ thi mùa Xuân vào giữa tháng 2.
Hiện giờ là đầu tháng 11, đi đường mất hai mươi ngày, tháng chạp sẽ đến kinh thành, còn chút công việc phải chuẩn bị, thời gian có chút gấp gáp.
Mà gần đây Lục Nhi có hơi bám người, Trịnh Tuân lại ở nhà hơn sáu ngày nữa.
Hôm qua vẫn bị nàng câu lấy, cả ngày quấn lấy nhaụ Trịnh Tuân chưa từng thấy Bàng Lục Nhi như vậy bao giờ, một nữ nhân trần truồng với da thịt trắng nõn nà, chỉ mặc một cái yếm đào duy nhất, con chim uyên ương nằm trên sợi bông mềm mịn.
Ánh dương của trời đông ấm áp phủ lên người nàng, mặc kệ hắn vỗ về chơi đùa.
Sau một trận mây mưa, Trịnh Tuân chỉ vào nhánh Tường Vi khô héo trong sân, nói “Lục Nhi, sang năm hoa nở, ta sẽ trở về.” Lục Nhi không nói gì, nàng ngồi trên người hắn.
Cứ như vậy dạng chân ra, tiểu huyệ.t chủ động bao bọc lấy vật kia, muốn ép khô tinh dịch của hắn, khe hẹp tiết ra vô số dịch nhầy, rót đầy đến mức bụng nàng siết lại, mông vểnh cao, nàng ôm bụng quỳ trên giường thấp giọng rên rỉ.
Nhìn rất đáng thương.
Trịnh


⬅ Trước Tiếp ➡