Chương 6
cầm đũa, không có tư cách đưa tay xin tiền tiêu vặt, xin mua búp bê, và xin mua đồ ăn vặt.
Chỉ có cậu bé tên Bắc Bắc kia, lấy đồ ăn anh chưa động tay tới đưa cho tôi.
Cho nên, ngay cả chocotale của Thụy Sĩ, tôi cũng ăn qua.
Bắc Bắc…..tôi nghĩ đến cái tên lạnh lùng cao ngạo…Bắc Bắc…..
À quên, anh rất ghét người khác gọi mình là Bắc Bắc.
Anh từng ở trên bàn ăn thật nhanh chụp được đôi đũa “Mẹ , về sau không được gọi con là Bắc Bắc Con nghe muốn nôn, người khác còn tưởng mẹ gọi con là BB , con chịu đủ rồi ” BB là baby nên Bắc Bắc không thích.
Khi đó, phản ứng của tôi quả thật là không bình thường, muốn cười sặc sụa, BB???….Như vậy mà anh cũng nghĩ ra được Bất quá lần đó về sau, thật sự không ai dám gọi anh là “Bắc Bắc”, đương nhiên, trong đó không bao gồm da mặt dày như tôi “Anh trai ” Tôi vội vàng sửa miệng, lại ở bên cạnh anh làm nũng, “Anh thật sự không muốn biết em cùng Tiểu Lệ phát sinh chuyện gì sao?” Ở trước mặt anh, tôi liền giống như một con mèo nhỏ muốn làm nũng, rất kỳ quái.
Làm nũng đối với anh luôn tự nhiên như vậy.
Nếu tôi đem một chút làm nũng này đối với mọi người ở Trầm gia thì tình cảnh của tôi cũng không vì vậy mà không vui.
Được rồi ” Dịch Bắc buông sách, bất đắc dĩ nói.
“Em đã muốn nói thì nói đi.” Kỳ thật, anh thật sự không có hứng thú nghe.
Nhưng tôi cố ý tự động xem nhẹ.
“Tiểu Lệ thích một nam sinh trong lớp.” Tôi nhanh chóng nắm lấy cơ hội phá hư chuyện của tiểu quỷ nhỏ, ý xấu hiện ra trong mắt.
Em gái mới học cấp 2 của anh phạm tội “mê trai”.
“Chuyện đó thì có liên quan gì tới em?” Tiếng nói lãnh đạm thổi qua tai, Dịch Bắc hiển nhiên không có hứng thú lắm với chuyện em gái ruột của mình biết yêu sớm …..Bất quá, tôi thực vui vẻ, cuối anh cũng đi đến trọng điểm.
“Vấn đề là, nam sinh kia thích em, còn thổ lộ với em nữa.” Tôi cố ý làm ra bộ dáng thẹn thùng, ha ha ha, lòng tham hão huyền của tôi rất nặng, tôi luôn hy vọng Bắc Bắc biết, thật ra tôi cực kỳ “có giá”, cực kỳ “đáng yêu”.
“Hiện tại là tình yêu tay ba à?” Dịch Bắc cuối cùng cũng có một chút hứng thú.
“Vâng.” Tôi vội vã gật đầụ “Em cũng thích nam sinh kia?” Dịch Bắc bắt tay vào cầm bút hỏi.
“Không có.” Tôi nhanh nhẩu lắc đầu, đôi mắt thương cảm, mong đợi, nhìn anh nói, “Nhưng mà, người ta muốn nói chuyện tình yêụ” Đáng thương hơn, tôi làm bộ rơi ra một giọt nước mắt.
Quả thật lúc đó tôi hoàn toàn không hiểu rõ tâm tình của mình, tâm lý trưởng thành sớm, muốn nói một hồi tình yêu oanh oanh liệt liệt nhưng mà lại mơ màng, hoàn toàn không xác định được ai là đối tượng trong một đám dài nam sinh đeo đuổi.
“Y Y, ước mơ của em là gì?” Dịch Bắc đột nhiên chuyển đề tài.
“Ước mơ?” “Chính là ngành nghề mà em hy vọng sẽ được làm trong tương lai.” Tôi thật cố gắng liên tưởng, đột nhiên vô cùng hứng phấn kêu lên “Có Có Em có một ước mơ ” Không đợi anh nói tiếp, tôi hưng phấn nói, “Em hi vọng tương lai sẽ làm một nữ thư ký, sau đó gả cho một Tổng Giám Đốc trẻ tuổi lại nhiều tiền.” Bắc Bắc bị ước mơ “vĩ đại” của tôi dọa, trên mặt biểu hiện cực kì quái dị.
“Có cái gì mà tò mò?
Trong truyện không phải