⬅ Trước Tiếp ➡

dùng sức nhảy ra ngoài, tôi rơi ra khỏi phần đường dành cho người đi bộ…..
“Kétttttttttttnannan” Tiếng phanh xe chói tai vang lên… Bắc Bắc nghe được tiếng hét của tôi quay đầu lại, đã nhìn thấy tôi bị một chiếc xe hơi chạy với tốc độ khá chậm đụng phải, bắn tôi bay xa hai ba mét…..
“Y Y ” Bắc Bắc rốt cuộc không thể lạnh lùng, hoảng sợ chạy về phía tôi.
Nhìn bàn chân sưng to một mảng, tôi cười khổ.
“Anh trai, em không sao.
Nhưng làm sao bây giờ, Y Y luôn vụng về như vậy, nếu anh cũng rời đi, em không biết phải làm sao để chăm sóc bản thân đây.” “Đau lắm không?” Anh khẩn trương hỏi.
Tôi cắn cắn răng, giả bộ mếu máo.
“Xem ra anh phải chăm sóc Y Y, không có cách nào đi ra ngoài gây chuyện sinh sự rồi.” Giao thừa năm ấy, tôi ôm cổ Bắc Bắc, cuối cùng đã thành công trong việc giữ mạng của anh.
Bắc Bắc ôm tôi đi vào bệnh viện kiểm tra, chụp hình, kê thuốc.
Anh hỏi bác sĩ một lần nữa, để bác sĩ xác nhận vết thương của tôi không đáng lo ngại.
Bắc Bắc thật khờ, Y Y chính là con hồ ly nhỏ gian xảo, làm sao có thể để cho chiếc xe hơi kia thật sự đụng trúng.
Chân tôi bó bột như đòn bánh tét trông thật khoa trương, tôi nhảy cò cò lên vai của anh….
Hiểu rõ chuyện có được phải có mất.
Chỉ một chút xíu đau đớn ở chân, tôi có thể chịu đựng được.
Bắc Bắc cõng tôi về nhà trên bả vai cứng rắn….
“Anh trai, anh thật cao ráo nha…” Tôi nũng nịu ôm sát anh, thuận thế đem bộ ngực mềm mại của mình cố ý cọ sát vào phía lưng cứng rắn của anh $ Đã mười sáu tuổi, tôi cao không đến một mét sáu, khung xương rất nhỏ bé, tôi thấp hơn một cái đầu, so với anh.
Nhưng dáng người phát dục tương đối tốt .
Vai anh càng cứng thêm, tôi vùi đầu là có thể nhìn thấy anh yết hầu anh lên xuống, chân lông toát mồ hôi lạnh… Bắc Bắc có phản ứng đối với tôi.
Tôi âm thầm cười trộm, đem đầu mình ngọt ngào chôn trong cần cổ anh… Hạnh phúc, thật hạnh phúc, nếu có thể như vậy mãi thì thật tốt… ……………..
Bắc Bắc đem tôi đặt trên giường, hỏi.
“Muốn ăn cái gì, anh đi m A, thì ra quá mức hạnh phúc, có thể làm cho con người ta quên mất thời gian.
Đã chín giờ, cho dù tôi không đói thì anh cũng đói… Nhưng mà, tôi là Y Y bốc đồng nha.
“Anh trai, em muốn ăn mì, anh tự tay nấu mì đi.” Tôi mỉm cười ngọt ngào, giống như hít được một mùi thơm.
Bắc Bắc sửng sốt.
“Y Y, anh không có biết nấu, anh chưa từng có học qua nấu ăn…” “Anh biết không?
Y Y thích nhất người đàn ông nấu ăn ngon.
Y Y hy vọng tương lai sau này, người mình yêu có thể cam tâm tình nguyện vì YY mà mặc tạp dề….Anh trai à, anh cũng nhất định phải trở thành một người đàn ông hoàn mỹ nha.” Tôi cười hì hì nói Anh Em đang thổ lộ cùng anh, anh nghe có hiểu hay không?
& & Quả nhiên, Bắc Bắc nghe không hiểu, anh cười khổ.
“Anh đi ra ngoài mua mì cho em ăn, không cho phép ồn ào.” Tôi xụ mặt xuống, tay mân mê miệng.
“Không ăn, để cho em què rồi chết đói luôn đi.” Bắc Bắc có chút bất mãn, cho là tôi cố tình gây sự, nhưng anh lại không muốn biểu hiện ra ngoài..…..
“Anh đi ra ngoài mua, sẽ nhanh chóng trở lại.” Bắc Bắc đứng lên, không quan tâm vẻ mặt không được tự nhiên của tôi.


⬅ Trước Tiếp ➡