⬅ Trước Tiếp ➡

kệ cô có là phụ nữ hay không, tôi sẽ đánh hết.” Anh ta hung tợn nói xong, liền sải bước rời đi….
“Vì sao anh không giúp em?
Thôi Nhược Hàm có cái gì tốt … Bắc Bắc…” Tôi tuyệt vọng kêu lên, không còn là diễn trò, mà là tôi thật sự khóc thương tâm.
Đáng lẽ, đôi chân kia vốn dĩ muốn rời đi, nhưng không biết từ khi nào lại một lần nữa đứng trước mặt tôi …..
“Cô nói một lần nữa xem, cô gái đó tên là gì?” Giọng Hàn Thiếu Nghệ lạnh như băng, trộn lẫn với tiếng mưa vang lên bên tai tôi… “Thôi – Nhược – Hàm.” Tôi nghiến răng gằn từng chữ một… “Khoa Nhi của Học Viện Y?” “Ừ.” Tôi có chút kinh ngạc, sao anh ta biết nhỉ?
Chẳng lẽ Thôi Nhược Hàm thật sự nổi tiếng như vâ “Được Tôi giúp cô ” Đột nhiên anh ta sảng khoái gật đầu, đôi mắt kiên trì quyết tâm.
“Nhiều nhất là một tuần, tôi sẽ đem cô ta lên giường của tôi ..Cô có thể chạy về nhà, ngọt ngào an ủi chàng trai của cô đi ” Tôi kinh ngạc cực độ, không biết vì sao anh ta lại nhanh chóng đồng ý như vậy….Tôi chỉ có thể thì thào.
“Vậy…em nên làm gì để đền đáp anh.” “Cho thiếu nợ .” Nói xong, anh ta lấy áo khoác, không chút quyến luyến nào thong thả rời bước… …..
Mấy ngày nay, miệng lưỡi đắng chát, ăn uống thật không có hương vị gì.
“Y Y, sao em lại dùng nĩa để ăn canh?” Khi Bắc Bắc khó hiểu hỏi tôi, tôi thấy thật chột dạ.
“Y Y, em lo lắng thi cử sao?
Nếu em thật không có tự tin, để anh giúp em học thêm nhé.” Thế nhưng thái độ của tôi lại khác thường, không thừa cơ hội để nắm giữ anh.
Bắc Bắc…… Ngay cả dũng khí nhìn anh…..em cũng không có …… Mấy ngày nay, đám học sinh cấp ba rất bận rộn, mọi người đều tưng bừng hào hứng bàn luận việc lựa chọn chí hướng và nguyện vọng…..
Chỉ có tôi, vẫn như cũ..không yên lòng….
& & “Đồng Tử Y Rốt cuộc cậu có giao nguyện vọng hay không?
Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi.
Cậu không phải là cố ý làm khó lớp trưởng như mình chứ?” Lời nói không chút nể nang ập đến, không cần ngẩng đẩu lên tôi cũng biết là ai…… “Xin lỗi nha Tiểu Lệ, mình để quên ở nhà rồi, hay là sau khi tan học về nhà mình sẽ đưa cho cậu nhé ” Tôi vẫn để cằm ở trên bàn, yên lặng trả lời.
Bây giờ, không có cái gì khơi nổi hứng thú của tôi, tự nhiên chuyện tranh cãi với Tiểu Lệ cũng không có nhiệt tình.
“Nè, con hồ ly tinh này, có phải thất tình hay không?” Trầm Dịch Lệ xoa thắt lưng, vẻ mặt kiêu căng mở miệng châm chọc Mặt tôi nhất thời tái nhợt, không nói được lời nào, tôi bắt đầu thu dọn sách vở… “Cậu làm gì??….Còn tiết học thứ hai đó…..Ê cậu làm gì…..Ê không phải trốn học chứ….Này…” “Này ….Cậu cũng không đi học thêm sao?
Cậu thật sự không giao nguyện vọng, không muốn thi vào trung học à ?…Ê Đồ chết bầm ” Mặc kệ giọng nói chua ngoa la to phía sau, tôi đeo túi sách lên lưng, rời khỏi lớp học…….
Tôi chỉ muốn tìm nơi nào đó yên tĩnh một chút………..
Trời dần dần tối đen…… Không biết đi bao lâu rồi, cuối cùng tôi dừng bước trước nơi mà học sinh hay hẹn hò trong trường học.
Tất cả học sinh đều rời khỏi trường về nhà tự ôn luyện hết rồi, nơi này thật yên tĩnh, đúng lúc có thể giúp tôi giảm bớt cảm giác buồn phiền .
Từng không chút do dự chuẩn bị ghi danh vào trường


⬅ Trước Tiếp ➡