Chương 1
“Y Y , anh không phải cố ý , anh chưa bao giờ hy vọng mối quan hệ giữa chúng ta trở thành như vậy……Anh không biết, anh sẽ mang đến cho em nhiều đau khổ như thế, đáng lẽ chúng ta không nên kết hôn ……” Lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt xa cách, bình tĩnh của Trầm Dịch Bắc, trong mắt còn mang theo rất nhiều hối hận và đau lòng.
Cố gắng lâu như vậy, hôn nhân của hai chúng tôi chỉ còn lại có vết thương.
So với thân thể thì tâm hồn càng đau hơn.
Cố gắng kìm nén nước mắt, tôi cười nói.
“Bắc Bắc, em tha thứ cho anh .” Tựa như trước đây, mỗi lần quấy rầy anh, tôi vẫn gọi anh là Bắc Bắc.
Không có cách nào để yêu, Bắc Bắc, em tha thứ cho anh.
Cho tới bây giờ, đây vẫn là người mà tôi yêu nhất.
Tôi không có mong ước nào ngoài việc ở bên cạnh anh vĩnh viễn.
Từng lời nói trước khi kết hôn vẫn xoáy trong đầụ Ngay lúc này, cả lúc hít thở cũng cảm thấy đaụ “Trời đã sáng, chúng ta chia tay thôi.” Tôi đem mặt mình chôn thật chặt ở giữa đầu gối anh, lại một lần nữa hít hơi thở tươi mát của anh, cũng giống như mỗi lần trước đây lúc nào cũng không muốn rời xa hơi thở của anh.
Một lần cuối cùng, một lần cuối cùng, hãy để tôi buông thả một lần.
“Y Y, em thật sự quyết định cắt đứt liên hệ?” Trong mắt anh tràn đầy đau đớn, ngón tay thon dài lẳng lặng vuốt tóc tôi.
“Không được.” Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, “Em nghĩ một lần nữa bắt đầu cuộc sống của chính em.” Không thành tình nhân, không thể quay về làm anh em, không tìm được vị trí thích hợp.
Hai chúng tôi chỉ có thể nhìn nhau trong đau lòng lẫn xấu hổ.
“Có một ngày, nếu em hết đau khổ, em sẽ quay về chứ?” Anh lau nước mắt tôi hỏi.
“Em sẽ .” Tôi nở nụ cười, nước mắt vẫn như cũ rơi xuống “Trầm Dịch Bắc vẫn là anh trai em yêu nhất.” Nếu hai người vĩnh viễn là anh em thì thật tốt.
Nếu tôi vĩnh viễn đứng ở vị trí vụng trộm yêu thương, không tới gần thì thật tốt.
Chỉ nhớ kỹ tới nhau, không tiến lại gần, thật tốt “Bắc Bắc, em chỉ là tiếc nuối, rất tiếc nuối……” Anh biết, tôi tiếc nuối cái gì.
“Thật sự rất muốn yêu một lần sao?” Tôi gật đầu, nhắm mắt lại, nước mắt vẫn như cũ chảy ra.
Tôi là trinh nữ, lại cùng anh từng có một đứa con .
Thật là chuyện hài hước buồn cười.
Nhưng mà, tôi cười không nổi.
Tiếc nuối của tôi, chắc chắn là không có khả năng thực hiện được.
Anh vĩnh viễn không có cách nào thích phụ nữ.
& Ở thành phố này, mọi người đều điên rồi, cho nên tâm hồn mới có nổi khổ riêng như vậy.
“Được, Y Y, chúng ta thử.” Tôi mở to hai mắt, không thể tin vừa nghe được cái gì.
Anh đáp ứng rồi?
Sau đó, chậm rãi, thật chậm rãi , khóe môi của tôi từ từ nhếch lên, cố gắng lưu lại cho anh một nụ cười xinh đẹp nhất.
Không có một chút ngượng ngùng, tôi đứng lên, ngón tay kéo nhẹ quần áo trên người.
Trên mặt Dịch Bắc biểu tình thật phức tạp, đau lòng, yêu thương…… Nhưng không có tình dục .
Quần áo trên người tôi toàn bộ rơi xuống đất.
Thân thể tôi trần trụi, cười ma mị như một tiểu yêu tinh thời cổ xưa.
“Đừng cười, Y Y…… Y Y của anh không thích hợp cười như vậy.” Anh xoa xoa khuôn mặt tươi cười của tôi, nỗi đau trong mắt càng đậm .
Không, tôi muốn làm một yêu tinh,