Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

còn cảm nhận rõ ràng sự xấu hổ tràn ngập trong chiếc xe.
Cô lén lút liếc nhìn Trình Chiêm, mới phát hiện vị lãnh đạo này quả nhiên rất bá đạo, anh lại vô cùng bình tĩnh.
Anh nhìn thẳng về phía trước và chăm chú lái xe, những ngón tay thon dài đặt trên vô lăng, thỉnh thoảng gõ nhẹ vào các cạnh.
Phong Kiều không biết phải miêu tả Trình Chiêm như thế nào, bởi vì anh ấy quá khác với những chàng trai mà cô từng gặp ở trường.
Điềm đạm?
Bình tĩnh?
Trưởng thành?
Vào lúc này, Phong Kiều thậm chí còn cảm thấy rằng sự tồn tại của anh như sắp đạt đến sự hoàn mỹ nhất của vẻ đẹp.
Suy nghĩ của cô có chút bối rối, Phong Kiều hơi ảo não khi nhận ra điều đó, làm sao cô có thể trở thành một trong những thành viên thèm khát vẻ đẹp của giám đốc rồi chứ?
Mơ ước ...
Phong Kiều bị chính mình dọa cho sợ hãi.
Cuối cùng cũng đến nơi ở Phong Kiều, cô chào tạm biệt Trình Chiêm một cách lễ phép "Cảm ơn giám đốc đã mời em đi ăn tối.
Anh trở về chú ý cẩn thận ạ " Đầy đủ và nề nếp.
Trình Chiêm đặt tay lên vô lắng, khẽ mở môi mỏng "Mời em một bát mì mà cũng gọi là mời ăn cơm.
Liệu giám đốc tôi có keo kiệt quá không nhỉ?" "Sao có thể chứ, em đã rất hài lòng rồi." Phong Kiều nói rồi còn xoa cái bụng.
"Lần sau, mời em ăn thịt bò và uống rượu Lafite 82 năm tuổi nhé?" Môi của Trình Chiêm hơi nhếch lên, giọng điệu dường như có ý trêu chọc cô.
Phong Kiều có chút xấu hổ "Không cần ...
Giám đốc à, em lên lầu đây." Trình Chiêm gật đầu "Lên đi, vào nhà gửi tin nhắn cho tôi." Úi chà.
Phong Kiều lúng túng vẫy tay với Trình Chiêm và xoay người lên lầụ Trong đêm tối, những ngọn đèn được kích hoạt bằng âm thanh trong hành lang sáng lên từng cái một.
Một lúc sau đó, một thông báo hiện lên trên màn hình điện thoại của Trình Chiêm "Giám đốc, em vào nhà rồi.
Hôm nay cảm ơn anh, anh về nhớ chú ý an toàn." Trình Chiêm không khỏi nở nụ cười, quả thật cô gái nhỏ trông vẫn như là một bạn học sinh, nhưng mà vẫn đúng, cô tốt nghiệp cũng không được bao lâụ Trình Chiêm tắt điện thoại và khởi động xe, chẳng mấy chốc chiếc xe đã biến mất vào màn đêm sâu thẳm.
Việc các công ty quảng cáo phải làm thêm giờ là chuyện rất bình thường.
Phong Kiều vẫn nhớ khi đến phỏng vấn, câu đầu tiên mà người phỏng vấn hỏi sau khi đọc sơ yếu lý lịch của cô là "Cô có thể thích nghi với việc làm thêm giờ không?" Có thể là có, nhưng mà cô không ngờ nó lại tàn khốc đến vậy.
Lại là một ngày làm việc đến tận nửa đêm, kế hoạch đã sửa đổi một nửa, Phong Kiều đưa tay cầm cốc, lại phát hiện bên trong trống không.
Cô dừng lại một chút, kéo một túi cà phê hòa tan trong ngăn kéo ra, sau đó đứng dậy đi đến phòng pha trà.
Phong Kiều đang cầm một chiếc cốc nhận nước nóng trước máy lọc nước, nhưng có lẽ vì quá buồn ngủ nên ý thức của cô đã trôi lơ lủng đi mất chỉ trong vài giây.
Sau đó, nước nóng xối lên da làm Phong Kiều bất ngờ bị đau mà hoàn hồn.
Chiếc cốc màu trắng tinh trong tay cô rơi xuống đất một tiếng "ầm", vỡ nát thành từng mảnh, chất lỏng màu cà phê bắn tung tóe khắp nơi, trông giống như một mảnh hỗn độn.
Đầu óc Phong Kiều có chút bối rối, chỗ bị bỏng vừa nóng rát vừa đau, nhất thời cô không biết nên phản ứng thế nào.
Tuy nhiên, một


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡