⬅ Trước Tiếp ➡
Căn phòng lớn sáng trưng,
Thanh Hà có chút ngạc nhiên cẩn thận bước vào phòng.
Mỗi khi nàng trực ca tối, cha chồng luôn để lại cho nàng một ngọn đèn nhỏ, đây là lần đầu tiên trong phòng được thắp sáng đến chói mắt như thế, chẳng lẽ hắn đã xảy ra chuyện gì rồi sao?
Nghĩ đến đây, toàn thân Thanh Hà không còn bình tĩnh được nữa, nàng rất quan tâm đến tất cả những gì liên quan đến hắn.
"Ba...”
Trong nhà TV đang bật, phát tin tức buổi tối, hắn nằm trên ghế mây, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, Thanh Hà thấy hắn không sao cả, trái tim lơ lửng cũng đã buông xuống.
"Ba... muộn rồi, sao ba không trở về phòng ngủ đi? Sáng mai còn phải dậy sớm..."
“Chờ con!”
“...”
Khi Thanh Hà nghe thấy hai chữ này từ, trái tim nàng nhảy lên, điên cuồng đập nhanh khiến khuôn mặt nàng trở nên ửng hồng.
Hắn không khỏi cau mày khi từ "chờ con" này liệu nó có khiến nàng cảm thấy hiểu lầm, bầu không khí cũng trở nên khác thường. Hắn khẽ khịt mũi, hắng giọng nói: “Ba… nói con một việc. "
“Ba ... người cứ nói đi ạ.”
Thanh Hà sợ hắn nhìn thấy biểu hiện khác thường của mình nên luôn cúi đầu, mấy năm nay nàng không dám nhìn thẳng vào mặt hắn, sợ tâm tình của mình bị hắn nhìn thấy, hơn nữa nàng cũng sợ nhìn thấy sự chán ghét trong mắt hắn.
"Tối nay Văn Đông đã gọi điện thoại cho ba, nó... nó bảo sẽ về đây ở một thời gian."
Mắt hắn vẫn luôn nhìn vào TV, l*иg ngực phập phồng kịch liệt, chuyện con trai mình đi ở rể làm hắn không thể không tức giận. Ba năm qua hắn đã rất xấu hổ với nàng, không biết có nên kể cho nàng nghe sự thật hay không, lại càng sợ nàng sẽ bỏ đi, không đành lòng để người con gái xinh đẹp này rời xa mình.
“... Vâng?.”
Anh ta quay về?!
Anh ta về một mình hay còn về cùng người phụ nữ trong thành phố kia?
"Thanh Hà, ba nghĩ... con nên về nhà mẹ đẻ một thời gian, nhà thông gia bên kia cũng rất nhớ con."
"...Vâng!"
Thanh Hà luôn cúi đầu nên hắn không thể nhìn thấy biểu cảm của nàng, mà hắn cũng không dám nhìn nàng.
Hắn và nàng quay lưng trở về phòng riêng, đêm đó Thanh Hà cũng không thể ngủ ngon, mà người đàn ông ở dưới lầu kia cũng trằn trọc không ngủ. Rạng sáng tầm 4 giờ, hắn đã ra khỏi nhà, lái xe máy của mình đến trang trại.
Thanh Hà cũng trông rất hốc hác, dưới mắt còn có hai quầng thâm, sau khi cho vịt ngỗng ở sân sau ăn no, nàng chỉ ăn một ít cháo khoai lang, rồi cầm lấy túi nhỏ chạy chiếc xe máy điện lên thị trấn.
⬅ Trước Tiếp ➡