Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

việc phẫu thuật sẽ bị hủy bỏ!
Nhìn thấy mắt cô đỏ bừng như sắp khóc, bác sĩ cũng không đành lòng: “Được rồi, tôi sẽ nói giúp cô vài câu.
Nhưng thật sự không thể kéo dài hơn nữa đâu, cô hiểu quy tắc của chúng tôi mà.” “Tôi hiểu!
Tôi hiểu!
Cảm ơn anh!
Cảm ơn anh nhiều lắm!” … Chiếc xe taxi dừng trước cổng khu biệt thự Bắc Thành, Đoan Mộc Dung Dung đẩy cửa bước xuống, run rẩy nhìn về phía tòa nhà lớn nhất trong tầm mắt.
Chủ nhân căn biệt thự này là lão đại của một băng đảng khét tiếng ở đây, là ông trùm kinh tế người người tôn kính.
Cũng là… hy vọng duy nhất của cô.
Trong biệt thự, tại một phòng làm việc sang trọng, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng cùng quần âu đen lịch lãm ngả lưng tựa vào ghế.
Tяên khuôn mặt cương nghị là cặp lông mày rậm sắc nét, mũi cao thẳng và một đôi mắt đen láy sâu thẳm.
Trông anh lạnh lùng nghiêm khắc, nhưng ánh mắt lại mang theo chút dịu dàng khi nghe điện thoại.
Lát sau, anh vừa đặt di động lên bàn thì cửa phòng bị quản gia đẩy ra.
“Hồ tổng, người của Đoan Mộc gia đến tìm ngài!” Chân mày Hồ Đông hơi nâng lên, có vẻ khó chịu: “Không gặp.” “Vâng.” Quản gia nhận lệnh xong liền ra ngoài, đi tìm Dung Dung rồi chuyển lời: “Xin lỗi, Hồ tổng không muốn gặp ai vào lúc này cả, cháu nên về đi trước khi trời mưa.” Bầu trời hôm nay xám xịt, tầng tầng lớp lớp mây đen bao phủ tяên đỉnh đầu mọi người, u ám như tâm trạng của Dung Dung lúc này.
Cô biết sẽ không dễ để gặp được người đàn ông bên trong nhưng vẫn cố chấp lắc đầu: “Nếu hôm nay không gặp được Hồ tổng, cháu sẽ không về đâu ạ.” Dung Dung nắm chặt góc áo của mình, hít sâu một hơi rồi quyết đoán quỳ xuống.
“Xin chú hãy nói với Hồ tổng là…” Sau khi nói một hơi dài, cô cắn môi nhìn ông.
Quản gia hơi bất ngờ trước hành động của cô nhưng chỉ buông ra hai chữ “tùy cháu” rồi xoay lưng đi, cánh cổng sắt nặng nề khép lại.
Cũng không biết ông ấy có chuyển lời giúp cô hay không?
Dung Dung cười khổ một tiếng, thẳng lưng quỳ tại chỗ.
Ở Bắc Thành ai ai cũng biết Hồ Đông là người đàn ông nắm giữ quyền lực và kinh tế mạnh đến mức một tay che trời.
Bất kể anh muốn thứ gì đều có thể dễ dàng sở hữu.
Lại có rất ít người biết, trong tim anh tồn tại một ánh trăng sáng, một người con gái mà anh khao khát nhưng không thể giữ được!
Dung Dung trùng hợp biết rõ bí mật của Hồ Đông.
Bởi vì người anh từng yêu là em họ của cô - Tuyết Nhi.
Hai chị em họ giống nhau đến sáu bảy phần, cho nên hôm nay Dung Dung liều mình đánh cược vào khuôn mặt của mình, đánh cược rằng Hồ Đông sẽ vì người trong lòng anh mà giúp đỡ cô.
Dù anh muốn cô làm trâu làm ngựa, làm thế thân, làm đồ chơi hay làm gì cũng được, chỉ cần cứu được mẹ thì cô sẽ… bán rẻ tôn nghiêm của mình.
Mười phút, hai mươi phút, rồi nửa tiếng trôi qua, trời bắt đầu đổ mưa.
Tầm chiều, cơn mưa tầm tã trút xuống Bắc Thành, gió rít gào điên cuồng.
Quản gia tìm tới Hồ Đông một lần nữa, sau khi cân nhắc thiệt hơn, ông dè dặt nói: “Hồ tổng, cô bé đó vẫn đang quỳ trước biệt thự không chịu đi, bão lớn thế này…” Sắc mặt Hồ Đông sa sầm xuống.
Anh đã nói không muốn gặp nên biểu hiện này rõ ràng làm quản gia sợ hãi: “Xin lỗi, tôi không nên làm phiền ngài.
Nhưng mà đứa nhóc kia nói


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡