Chương 17
mắt anh không dừng lại tяên bất kỳ ai quá ba giây, lạnh lùng lướt qua như đang nhìn một vết bẩn.
Tô Băng lắp bắp, tay buông thõng xuống như vừa chạm phải điện: “Tôi… Tôi chỉ là thấy cô ta bước ra từ phòng của Hồ tổng nên nghĩ là cô ta làm phiền ngài...” Giọng điệu cố gắng mềm mại, đôi mắt ươn ướt, còn cố tình cúi người thấp xuống một chút, ngực áo hé mở lộ ra da t̸h̵ιt̸ nõn nà một cách khiêu khích.
Nhưng Hồ Đông không thèm liếc cô ta lấy một cái.
Anh nghiêng đầu, ánh mắt rơi thẳng lên mặt Dung Dung, giọng vẫn đều đều, không cao không thấp: “Không biết phản kháng à?” Dung Dung hơi ngẩn người.
Phản kháng sao?
Cô đương nhiên biết chứ, nhưng vừa rồi còn chưa kịp hành động thì anh đã xuất hiện và chặn lại.
Từ lúc ký hợp đồng giao dịch với Hồ Đông, cô liền biết mình chỉ cần phục vụ cho anh thật tốt là được.
Những người khác thích hay ghét cô chẳng hề quan trọng, cô sẽ không nể nang gì.
Đặc biệt người như Tô Băng - chỉ biết bắt nạt ma mới.
Người đàn ông vẫn nhìn Dung Dung: “Tôi đang hỏi cô, cô bị người khác đánh mà không biết né sao?” Giọng điệu mang theo sự trách móc của anh làm Dung Dung hơi khó chịu chau mày: “Tôi…” Tô Băng đột nhiên chen vào: “Hồ tổng, ngài ngủ không ngon sao?
Hay là vừa rồi chúng tôi nói chuyện to quá ảnh hưởng đến ngài?” Hồ Đông quét mắt về phía cô ta, chậm rãi buông ra một chữ: “Cút!” Tô Băng nghẹn họng, khuôn mặt ngay lập tức trở nên trắng bệch rồi chuyển sang đỏ bừng vì xấu hổ.
Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy Hồ Đông ở khoảng cách gần như vậy, trước kia đều lén lút đứng ở xa quan sát, anh không biết cô ta cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng thái độ xa cách này, còn cả ánh nhìn đầy nguy hiểm kia… Cô ta không dám nói nhiều lời, vội vàng cúi chào rồi mặc váy ngủ màu trắng chạy vội đi.
Thấy cô ta mặc một kiểu váy tương tự như Tuyết Nhi từng mặc, trong mắt Hồ Đông lóe lên sự khinh thường.
Người gây sự đi rồi, Dung Dung cũng không muốn ở lại đối mặt với Hồ Đông.
Chỉ cần nghĩ đến việc ban nãy cô tự làm mất mặt mình, cô liền muốn trốn tránh: “Nếu không còn gì nữa thì tôi về nghỉ ngơi trước, chú…” Người đàn ông đứng đối diện cô, hơi cúi đầu, giọng điệu chán ghét ngắt lời cô: “Không biết cách chăm sóc đàn ông, cũng không biết cách tự chăm sóc mình.
Rốt cuộc cô có thể làm được cái gì?” “Chú nói vậy là ý gì?” Dung Dung hơi ngơ ra rồi mới hiểu anh đang mỉa mai cô, môi cô mím lại thành một đường thẳng, cuối cùng miễn cưỡng đáp: “Lần sau tôi sẽ không làm chú thất vọng.” Tяên hành lang vắng vẻ chỉ còn lại hai người, bóng dáng nhỏ bé của Dung Dung trước mặt Hồ Đông thật sự làm cho anh có cảm giác cô giống như con thỏ nhỏ dễ bắt nạt.
Vừa rồi nếu anh không ra mặt, cô chắc chắn đã bị người khác nuốt gọn.
Trong lòng anh không tự chủ được mà nhớ đến Tuyết Nhi.
Bé con được cưng chiều và sủng ái lên tận trời nên ngây ngô yếu đuối thì còn có thể hiểu được, Dung Dung tại sao cũng thế?
Đối diện với ánh mắt ươn ướt đáng thương của cô, Hồ Đông nuốt xuống những lời khó nghe sắp ra khỏi miệng, cuối cùng chỉ nói: “Đi đi.” Tay Dung Dung siết lấy góc váy ngủ tới mức trắng toát, nghe thấy hai chữ này liền lấy đà chạy đi mất.
Đáy lòng Hồ Đông như có thứ gì lung lay.
Vẫn là… sợ anh sao?
Ở