Chương 20
và thứ 197 toàn khóa.
Trần Kiến Bình vui vẻ đưa cho con gái một phong bì đỏ 5.000 tệ “Con cầm lấy, dùng nó để mua đồ ăn ngon.” 1 CNY = 3.456 VND 1.000 CYN = 3.456.000 VND 5.000 CYN = 17.280.000 VND Trần Nghiêu vui vẻ nhận lấy, cười đến nhu thuận “Cảm ơn ba, con sẽ tiếp tục cố gắng ” Chu Linh liếc mắt nhìn Trần Kiến Bình “Làm ba như ông thật dễ dàng.
Bình thường không quan tâm đến việc học của con gái, đợi đến kỳ thi kết thúc mới nhớ đến...” Trần Kiến Bình ho khan hai tiếng “Không phải tôi rất bận sao?
Hơn nữa, có khi nào con gái của chúng ta cần chúng ta phải lo lắng?” Trần Nghiêu cúi đầu, không tham gia vào cuộc thảo luận giữa vợ chồng họ về việc họ đã bỏ bao nhiêu công sức và sự quan tâm vào bản thân.
“...Mà này, lần này Lâm Trưng vẫn đứng số một, phải không?” Trần Kiến Bình hỏi cô.
“Đúng ạ ” Trần Nghiêu ngay từ đầu đã hỏi thành tích của anh.
Tuy rằng từ trước đến giờ ai cũng biết rằng anh chưa từng thất thủ, nhưng là chưa biết anh ở vị trí nào thì cô cảm thấy không được an tâm.
“Nhắc mới nhớ, nếu không nhờ Tiểu Trưng kèm cặp thì bây giờ Trần Nghiêu cũng không thể tiến bộ vượt bậc về toán học như vậy, Lão Trần, chúng ta có nên bày tỏ điều gì đó không?” Chu Linh nói.
Trần Kiến Bình gật đầu lia lịa “Thực sự là nên như vậy.
Bây giờ chuẩn bị lên lớp 12, không phải là rất tốt cho Nghiêu Nghiêu để học thêm vào mùa hè này sao?” Cuối cùng, ba mẹ của Trần Nghiêu quyết định dùng bữa với gia đình Lâm Trưng để trao đổi tình cảm, mục đích chính là nhờ Lâm Trưng tiếp tục giúp Trần Nghiêu học kèm.
Bố của Lâm Trưng là một chuyên gia khảo cổ, quanh năm đi khắp thế giới, so với thời gian ở bên ngoài của Trần Kiến Bình còn nhiều hơn.
Hai năm đầu sức khỏe yếu phải phẫu thuật, sau đó Chử Huệ Thanh thường xuyên đi cùng ông để học tập và chăm sóc chế độ ăn uống sinh hoạt.
Chu Linh gọi cho Chử Huệ Thanh để hỏi thời gian.
Thật khéo, Lâm Ngôn vừa kết thúc hội thảo ở Bình Thành, qua một thời gian ngắn nữa sẽ đến Ai Cập, hai ngày tới ông sẽ trở lại Giang Thành để gặp Lâm Trưng và nhân tiện làm một số thủ tục.
Hẹn thời gian ổn thỏa xong, Chu Linh đặt điện thoại xuống, thở dài “Nhìn đám người Huệ Thanh bận rộn thế này, thật sự làm khó cho Tiểu Trưng, phải tự chăm sóc cho bản thân mà còn có thể học tập tốt như vậy.” Trần Kiến Bình cũng cảm thán “Đứa nhỏ này thật sự không dễ dàng.
Nghiêu Nghiêu, lần này không phải ba mua thuốc bổ não cho con sao?
Hãy lấy một ít và đưa cho Lâm Trưng, rồi hỏi thằng bé có muốn đến nhà chúng ta ăn cơm vào mỗi buổi tối không.” Trần Nghiêu đã không đến gặp Lâm Trưng kể từ khi họ trở về, cô không muốn bị mọi người nhìn thấy mình có bất kỳ suy nghĩ nào về anh.
Suy cho cùng, ba mẹ dù có cởi mở đến đâu cũng không thể để yên cho bất kỳ yếu tố và đối tượng nào có thể cản trở việc học của con cái trong khi đang là học sinh cuối cấp.
Bây giờ có thể đi tìm anh một cách quang minh chính đại, Trần Nghiêu rất vui mừng, nhịn không được muốn nhảy dựng lên, cầm lấy thuốc bổ, ấn khóe môi sắp cong lên, nói với ba mẹ đang ngồi trong phòng khách, “Vậy con đi đây.” Lâm Trưng đang ghép một mô hình mới.