Tiếp ➡
Quyển sách này có thể Bad end rồi
 Thành phố Phụng Thành, đêm khuya.
 Trong khu nghỉ dưỡng Độ Gỉa ánh đèn chiếu sáng rực rỡ, một nhóm thanh niên đang tổ chức tiệc bên hồ bơi.
 Nhịp trống dồn dập kèm theo âm thanh điện tử chói tai, những người mặc những bộ đồ xẻ táo bạo đang uốn éo người theo nhạc, sâm panh và mỹ nhân, say sưa.
 “Bụp……”
 Không ai chú ý đến, có một bóng người nhỏ bé rơi xuống nước, giãy dụa kịch liệt hai lần, rồi chìm dần xuống mà không một ai hay…..
 Không biết được đã qua bao lâu, mới có người hét ầm lên.
 “Cứu mạng!Có người rơi xuống nước!Mau đến cứu đi!”
 “Cô ta, hình như không thở nữa rồi!”
 “Tống Yểu Yểu? Người rơi xuống nước là Tống Yểu Yểu…..”
 Dạ dày Tống Yểu Yểu căng phồng khó chịu, trong đầu như có cái gì đó đang hỗn loạn đầy sợ hãi.
 “Trời! Yểu Yểu! Yểu Yểu em mau tỉnh lại đi!Em đừng có dọa chị, hu hu hu…..”
 Có ai đó đang điên cuồng lay người cô, khóc lóc kêu la đến mức cô muốn nổ tung cái đầu.
 “Khụ khụ…”Tống Yểu Yểu phun là một miệng nước, người cũng tỉnh lại.
 Nhìn thấy cô không sao, có người nhẹ nhõm thở phào, cũng có người bĩu môi, trong lòng thầm chửi rủa mệnh cũng lớn lắm!
 Tống Yểu yểu khó chịu chết đi được, hai bên thái dương đau như kim châm, nước mắt cứ thể chảy ra không khống chế được, cứ thể mà rơi xuống.
 Nhìn thấy bộ dạng khóc lóc của cô, người đàn ông ở bên cạnh trợn trắng mắt: “Nhìn xem, lại khóc, thật sự không biết cô ta lấy đâu ra nhiều nước mắt như vậy!”
 Trên gương mặt xinh đẹp của Tống Tĩnh Uyển là những giọt nước mắt, không giấu được nỗi buồn nói: “Anh làm sao có thể nói như vậy? Yểu Yểu là em gái tôi đó!”
 Cái bộ dạng khóc lóc thấy thật đáng thương, khiến cho người ta thấy tội nghiệp, không nhịn được mà nói rõ: “Cô coi cô ta như em gái, cô ta có coi cô như chị gái không!Nếu có cũng sẽ không cướp đi người mà cô thích đúng chứ?”
 Nếu là trước đây, Tống Yểu Yểu sớm đã cho một cái bạt tai rồi, nhưng bây giờ trong đầu cô đều bị những ký ức hỗn loạn dày vò, nghe không lọt những lời chế giễu của mấy người kia nữa.
 Cô dựa người vào cạnh bể bơi, bây giờ là đêm mùa thu, bộ váy mỏng tanh dính lấy cơ thể, gió thổi đến lạnh thấu xương. Cơ thể Tống Yểu Yểu khẽ run rẩy không ai hay, mái tóc đen ướt xõa xuống mặt, đồng thời, nó cũng che đi vẻ lạnh lùng trong đôi mắt cô…..
 Tống Yểu yểu của kiếp trước đã chết rồi, cuộc đời của cô đã kết thúc vào ngày sinh nhật 19 tuổi của cô, bởi vì bệnh suy tim.
 Vậy mà giờ cô lại sống lại, thái dương đau từng hồi nói cho cô biết đây không phải là ảo giác.
 Cô không chỉ sống lại rồi, mà còn xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết nhàm chán mà cô đã từng đọc. Nữ chính có cùng tên họ với cô, tính cách yếu đuối tự ti, bị sự rực rỡ của chị sinh đôi đè nén không ngóc dậy được, còn bị cha mẹ coi là tai tinh.
 Bị bắt nạt bị coi thường bị cướp mất vị hôn phu, sau khi đứng dậy chống lại thì kết quả là bị đuổi ra khỏi nhà, thê thảm mà chết đi.
 Có thể nói, trong quyển “Cô vợ may mắn của đế thiếu”,cái tên Tống Yểu Yểu, từ đầu đến cuối là một chuỗi bi thảm tang thương!
 “A…..”
Đôi mắt uể oải của cô như có lại linh hồn, lập tức trở nên mờ mịt. Cô liềm môi, từ từ ngẩng mặt lên.Dưới ánh trăng, gương mặt sắc xảo và xinh đẹp ấy giống như một cây hải đường đang chớm nở, lộng lẫy và xa hoa.Mái tóc xoăn ướt xõa trên gương mặt tròn trắng trẻo, lộng lẫy nhưng không thô tục, quyến rũ nhưng không quỷ dị…..
 Tống Yểu Yểu bắt gặp ánh mắt của mọi người, nhìn tất cả những phản ứng lẫn lộn đó, ý cười trên gương mặt càng rõ hơn.
 Cô, Tống Yểu Yểu tuyên bố, bắt đầu từ lúc cô bước vào thế giới này, quyển sách này có thể Bad End rồi.
Buổi biểu diễn bắt đầu, các diễn viên vào vị trí.
Các người đã chuẩn bị để chết như thế nào chưa?
Tôi thật sự là một đứa trẻ tội nghiệp
 “Yểu Yểu? Em vẫn khỏe chứ?”Tống Tĩnh Uyển nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Tống Yểu Yểu, ánh mắt có chút đố kỵ lướt qua. Cô ta nắm tay Tổng Yểu Yểu, nhẹ nhàng hỏi.
 Tống Yểu Yểu bắt gặp tia đó kỵ trong mắt Tông Tĩnh Uyển, cô khẽ bĩu môi một cách kín đáo.Nhưng rất nhanh, biểu cảm của cô đã thay đổi, cầm ngược lại tay của Tống Tĩnh Uyển, chết không buông.
 Cô vừa nói vừa khóc: “Em không ổn rồi, sắp lạnh chết rồi, chị có thể dìu em về thay đồ có được không?”
 Mũi cô ửng đỏ, mắt lờ đờ khẽ nói.
 Tống Tĩnh Uyển cảm nhận được, đang càng ngày càng có nhiều sự chú ý đổ dồn lên người cô ta.Cô ta cười, dịu dàng nhẹ nhàng vén mấy lọn tóc xõa xuống mặt của Tống Yểu Yểu ra sau tai, “Tất nhiên rồi, em không nói chị cũng không yên tâm để em đi một mình!”
 Nói rồi, cô ta đỡ Tống Yểu Yểu, quay người lại nói với mọi người:” Ngại quá, tối nay đến đây thôi nha?Yểu Yểu xảy ra chuyện như vậy, tôi cần đi với em ấy.”
 Tống Tĩnh Uyển thân là cô con gái được xem trọng nhất nhà họ Tống, là người nổi tiếng hàng đầu của thành phố Phụng Thành, mặt mũi của cô ta, ai cũng phải nể vài phần.
 Buổi tiệc cứ như vậy mà vì Tống  Yểu Yểu rơi xuống nước mà kết thúc.
 Bóng dáng hai chị em dần dần đi xa, nhưng vẫn nghe thấy được những lời trầm trồ khen ngợi của người khác.
 “ Cô chủ lớn nhà họ Tống đúng là tốt tính thật, vừa xinh đẹp lại dịu dàng!”
 “Cũng đối tốt với em gái nữa, đáng tiếc Tống Yểu Yểu không phải là thứ tốt đẹp gì.”
 “Đúng vậy, rõ ràng Tĩnh Uyển và cậu chủ Hoắc mới là một đôi trời định!”
 Giữa những lời tán dương, có người khẽ nói ‘đồ đạo đức giả’, rồi quay người rời đi.
 …….
 Quay lại phòng.
 Tống Yểu Yểu tắm xong đứng trước gương, cúi nhìn người trong gương, cười rồi nói vọng ra bên ngoài: “ Chi à, em quên lấy quần áo vào rồi, chị có thể giúp em lấy được không?”
  Vẫn như Tống Yểu Yểu trước đây vậy, vẫn tin tưởng chị mình như thế.
 Nhưng, chị của cô đã làm những gì?
Tống Tĩnh Uyển mất kiên nhẫn cau mày, vẫn cái tính không kiên nhẫn đó, tứ trong tủ tùy tiện lấy một bộ quần áo rồi đưa vào phòng tắm.
 Nhưng không ngờ trong phòng tắm khi nhìn vào, lại không thấy bóng dáng Tống Yểu Yểu đâu, cô ta ngơ ra, “Yểu Yểu?”
 Cô ta không biết đứng ngay sau lưng cô ta là Tống Yểu Yểu, cất giọng ngọt ngào, “Ấy da, em đây.”
Tiếp ➡