Chương 4
ông đã thẳng thừng gạt đi – Mày từ đâu đến thì về lại đấy đi Nói rồi, ông vội vã rời đi, chẳng mấy chốc đã mất hút ở góc phố.
Rõ ràng là địa bàn của mình, vậy mà Đới Tứ Hải lại phải lấm lét như chuột chạy qua đường, hễ gặp ba con Lương Lập Hoa là né như né tà, đúng là xúi quẩy.
A Liên nhìn sắc mặt của Đới Tứ Hải mà hành động, cũng chẳng còn giữ thái độ niềm nở với cha con Lương Lập Hoa nữa, cây lau nhà cứ vô tình hay hữu ý mà quẹt qua quẹt lại dưới chân hai người, rõ ràng là đang đuổi khách.
Lương Mạn Thu hỏi – Mình đi đâu nữa hả ba?
Thấy A Liên vào bếp thay nước lau nhà, Lương Lập Hoa cúi xuống thì thầm với cô bé – Không đi đâu cả, ở yên đây, mày phải ngoan ngoãn nghe lời bác Hải nhé.
Ba đi mua bao thuốc, lát về ngay.
Lương Mạn Thu nhìn theo bóng Lương Lập Hoa đi về phía đầu phố, thấy ba quay đầu lại, giơ tay vẫy vẫy với mình như thể đang chào tạm biệt.
Cô bé không kìm được gọi với theo – Ba ơi, ba nhớ về nhanh nhé.
Lương Lập Hoa dường như không nghe thấy.
Lương Mạn Thu khi ấy vẫn chưa hiểu hành động này chính là đem con bỏ chợ.
Mãi về sau này, cô mới biết đó cũng là câu nói cuối cùng mà Lương Lập Hoa dành cho mình.
Lương Mạn Thu uống cạn chai sữa đậu nành, vì không có việc gì làm nên đành ngồi xổm xuống, đặt chai thủy tinh rỗng bên cạnh.
Chẳng biết bao lâu sau, A Liên lại lau nhà đến chỗ cô bé đang ngồi, Lương Mạn Thu vội vàng đứng dậy nép sang một bên.
– Ủa ba con đâu rồi?
– A Liên hỏi.
– Đi mua thuốc lá rồi ạ.
– Lương Mạn Thu đáp.
– Đi bao lâu rồi?
– Con không biết ạ.
– Thôi chết rồi – A Liên kêu lên một tiếng, quẳng cây lau nhà xuống đất rồi chạy vào trong tiệm dùng điện thoại bàn gọi cho Đới Tứ Hải.
Đới Tứ Hải tức tốc chạy về, quả nhiên chỉ còn lại một mình cô bé, cuối cùng không nhịn được mà chửi đổng lên – Đậu má cái thằng nghiện chết băm Từ khi bắt đầu có nhận thức, Lương Mạn Thu đã nghe bà nội mắng Lương Lập Hoa là đồ nghiện ngập chết tiệt, mãi đến khi lên tiểu học, được nghe tuyên truyền phòng chống ma túy, cô bé mới hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của cụm từ này.
– Bác ơi, có phải ba con không về nữa không ạ?
– Cô bé sợ sệt ngẩng đầu nhìn Đới Tứ Hải.
Sự ngoan ngoãn của cô bé khiến người ta đau lòng.
Đới Tứ Hải chẳng còn cách nào khác, đành hỏi – Con có biết làm việc nhà không?
Lương Mạn Thu gật đầu, nhặt cây lau nhà mà A Liên vừa bỏ lại, gắng sức lau sàn một cách nhanh nhẹn dù cánh tay gầy guộc của cô bé còn chẳng to hơn cán cây lau nhà là bao.
– Anh Hải, cô bé này phải làm sao đây?
– A Liên ghé tai ông hỏi nhỏ.
– Làm sao là làm sao – Đới Tứ Hải đang tức không có chỗ xả.
Lương Mạn Thu lau xong sàn nhà, lại hỏi Đới Tứ Hải có cần lau bàn không.
Nhưng Đới Tứ Hải không dám để cô bé động vào những thứ liên quan đến đồ ăn thức uống nên chỉ bảo cô bé đi làm bài tập.
Lương Mạn Thu quả thật cứ thế ngồi yên lặng làm bài cho đến tận lúc tiệm sắp đóng cửa.
Đới Tứ Hải không khỏi cảm thán, con trai mình mà được một phần mười cái nết này