⬅ Trước Tiếp ➡
Từ sau khi Thất Bảo ký khế ước chủ tớ với Lâm Nhuế, thì chưa từng bao giờ trông thấy Lâm Nhuế khóc.
Mà lúc này, Lâm Nhuế chải một kiểu tóc cổ quái, thân thể suy nhược, dường như một trận gió cũng có thể thổi cô bay đi, mắt thì đỏ ngầu.
Nếu như không phải chăm chú cắn môi, chỉ sợ, lệ châu kia đã chảy xuống.
Thất Bảo cũng rất khó chịu.
Hắn không muốn nhìn thấy Lâm Nhuế như thế này.
Thất Bảo khẽ giật giật đường gân quần áo bệnh nhân trên người Lâm Nhuế, tiếng nói trẻ con êm ái nhẹ nhàng vang lên: “Chủ nhân, người đừng đau lòng. May mắn là bây giờ người đã thức tỉnh rồi, như vậy chúng ta cùng nhau đi tìm A Hành đi."
"Được, ta nhất định sẽ tìm được hắn!"
Lâm Nhuế hít sâu một hơi, cố gắng ép toàn bộ những đau đớn bi thương xuống đáy lòng.
Việc cấp bách của cô bây giờ là nhìn xem thân thể này có thiên phú tu luyện hay không.
Đầu tiên, cô nhất định phải tu luyện lại từ đầu, có vậy mới có thể đi xuyên qua các không gian để đi tìm A Hành!
Chỉ có điều, sau khi được sự giúp đỡ của Thất Bảo, Lâm Nhuế tra xét tình huống thân thể của mình xong, gương mặt xinh đẹp lập tức trầm xuống.
Thân thể này của cô lại là... một phế vật ngũ chủng linh căn(*) đều có?
(*) Muốn tu tiên thì phải có linh căn. Linh căn thường được phân chia thành năm thuộc tính cơ bản: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Từ đó xác định phương hướng và năng lực tu luyện. Người có đủ cả năm loại linh căn thì khả năng tu luyện lại thấp, nên bị coi là phế vật.
Vốn là thiên tài tu luyện, sau khi ngủ say một ngàn năm.
Tỉnh lại đã thành một phế vật tu luyện rồi?
Thể chất phế vật
Mãi lâu sau, Lâm Nhuế cũng không nói gì.
Thất Bảo cũng kinh ngạc, theo lý mà nói, thân thể này của nguyên chủ, chính là một nửa cuối cùng của mảnh vụn linh hồn chủ nhân chuyển thế, cũng coi như là đồng nguyên với chủ nhân.
Dù nói thế nào, cũng không thể là loại thể chất phế vật như vậy chứ.
Trong thiên phú tu luyện, biến dị linh căn mạnh nhất, sau đó là đơn linh căn, song linh căn xếp thứ hai.
Những loại người có ba bốn linh căn kia, ngay cả lúc trước cũng không có cửa gia nhập tiên môn.
Trừ phi là người có một ít năng khiếu, mới được cho phép lưu lại trong môn phái.
Năm đó Lâm Nhuế, chính là biến dị Kim linh căn (**), sử dụng kim loại làm tiền đề tu luyện thành khí, là nữ sĩ tu kiếm siêu cấp mạnh mẽ!
(**) Biến dị linh căn: hai chủng hoặc ba chủng ngũ hành thuộc tính hỗn cùng một chỗ, bị dị biến làm thăng hoa linh căn thành một chủng mới, tốc độ tu luyện nhanh hơn gấp vài lần so với bình thường. Thường thì trong truyện cũng là loại linh căn số một.
Mà bây giờ...
Từ sau khi trở về từ không gian của Thất Bảo, Lâm Nhuế nằm trên giường bệnh, cô vươn tay, nhìn những ngón tay thon dài của mình một chút.
Trong thế giới này, linh khí vốn rất thưa thớt, đặc biệt không thích hợp để tu tiên.
Lại thêm cái thể chất này của cô...
Thế nhưng, không nói tới việc trước đây cô vốn chính là một người kiêu ngạo, căn bản là không có cách nào tiếp nhận chuyện mình trở thành một phế vật không cách nào tu luyện, chỉ riêng nói đến nỗ lực của A Hành làm vì mình, cô cũng không thể coi như chưa từng phát sinh chuyện gì, không thể có dáng vẻ từ bỏ như vậy được!
"A Hành..."
Lâm Nhuế nhắm nghiền hai mắt, chỉ có điều dưới đáy lòng lại âm thầm hạ quyết tâm.
Hiện tại coi như là đã sống lại, cho dù là thể chất phế vật thì cũng có sao?
Lâm Nhuế xưa nay chưa từng chịu nhận thua!
Nhất định cô sẽ lại tu luyện từ đầu.
Hơn nữa, A Hành, ta nhất định sẽ tìm được ngươi!
Cứ như vậy, lại qua thêm vài ngày nữa.
Mặc dù thân thể Lâm Nhuế tạm thời không có cách nào tu luyện, thế nhưng dòng nước của Vĩnh Sinh truyền bên trong không gian Thất Bảo, có thể khiến cho vết thương trên người Lâm Nhuế nhanh chóng phục hồi như cũ.
Bao gồm luôn cả vết nứt xương ở bắp chân cô, cũng nhanh chóng khôi phục.
Lúc đầu, nước suối kia còn có nhiều tác dụng hơn nữa.
Có điều bây giờ cho dù là Lâm Nhuế hay là Thất Bảo, đều suy yếu quá nhiều so với trước kia, cho nên nước suối kia cũng chỉ có thể khiến cho người ta cường thân kiện thể, khỏe mạnh hơn thôi.
Đối với ý muốn phải nhanh chóng giải quyết thể chất phế vật của Lâm Nhuế, cũng coi như là đủ.
Tối thiểu nhất, chính là cô có thể mau chóng xuất viện, không cần nằm trong bệnh viện mãi nữa.
Mà cải thiện thể chất, nhất định phải tìm kiếm cơ duyên!
Dù sao bị giam giữ tại bệnh viện như này, thì cái gì cô cũng không làm được.
Trong mấy ngày Lâm Nhuế nằm viện này, Hứa Mạn đến đây rất nhiều lần, Lâm Nhuế cũng mặc kệ người phụ nữ này.
Đôi mắt lạnh chỉ nhìn bà ta biểu diễn.
Khoan hãy nói, bản lĩnh diễn kịch của Hứa Mạn không tệ, dù sao thì lúc trước bà ta cũng đã là một minh tinh nhỏ tuyến bốn tuyến năm.
Số lần Lâm Tử Khang tới không nhiều lắm, thật sự là bởi vì ông quá bận rộn, chạy khắp trong nước ngoài nước.
Có điều, chỉ cần khi có thời gian, ông sẽ lập tức tới thăm cô con gái Lâm Nhuế.
⬅ Trước Tiếp ➡