Chương 20
thế này?
Vẫn còn giận anh sao?" Có mấy người đi ngang qua nhìn thấy, người đàn ông liền kéo cô sát hơn vào lòng hắn, khiến mọi người tưởng hai người là vợ chồng.
Trái tim Tần Đường nhảy vọt lên tận cổ họng, bình thường dù là ở thành phố hay lên mấy vùng núi cũng chưa bao giờ gặp phải tình huống như thế này.
Dù bình thường có bình tĩnh thế nào đi chăng nữa nhưng lúc này vẫn không tránh khỏi luống cuống, ra sức giãy giụa.
Nhưng sức lực của người đàn ông vô cùng lớn, tay giữ chặt lấy tay cô, kéo cô đi vào con ngõ nhỏ bên cạnh.
Xung quanh hoàn toàn tối đen như mực, Tần Đường càng sợ hãi, bộ ngực phập phồng lên xuống, chân không ngừng cố gắng giẫm đá lên người đàn ông phía saụ Người nọ cười lạnh, dễ dàng né tránh toàn bộ.
Cả người Tần Đường lạnh toát, đầu óc trống rỗng mất vài giây.
Trong nháy mắt, bàn tay vốn đang tóm bên hông đột nhiên buông lỏng, trong lòng cô căng như dây đàn, nhanh chóng xoay người lại đá mạnh về phía bụng của người đàn ông.
Cùng lúc đó, trước mắt chợt nhoáng lên, người đàn ông kia đột nhiên loạng choạng lùi về bên phải mấy bước.
Cô không thấy rõ mọi chuyện, chỉ thấy có cơ hội nên lập tức cất bước chạy trốn.
Giây tiếp theo, tay lại bị tóm lại, cả người bị kéo lại va vào một vòm ngực rắn chắc, trước mắt hoa lên, theo bản năng khuỷu tay thúc mạnh vào người nọ.
"Cô hoảng cái gì?
Là tôi." Giọng nói khàn khàn, ẩn nhẫn, tràn ngập từ tính.
"Lúc trước đã dặn cô đừng có đi lung tung rồi, ai bảo cô không nghe cơ." Thân thể cứng ngắc của Tần Đường giãn ra.
Tưởng Xuyên cúi đầu nhìn Tần Đường, trong bóng tối, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh.
Lồng ngực người đàn ông rắn chắc như một bức tường kiên cố, khiến Tần Đường bỗng nhiên nhớ tới một câu nói Đàn ông Tây Bắc là được Tần Lĩnh nuôi lớn, cao lớn tựa núi, rắn chắc tựa đất đỏ bazan.
Tần tên gọi khác của tỉnh Thiểm Tây, Cam Túc.
Triệu Kiến Hòa lau khóe miệng, nhìn về phía Tưởng Xuyên, cười ra tiếng "Tưởng Xuyên, đây là người phụ nữ của mày sao?" Lời tác giả Tưởng Xuyên 520 ?
Nói xong có thể kéo Đường Đường lên giường không?
Đường Đường Biến Tôi muốn đổi nam chính là tổng giám đốc.
Đại Xuyên Cô xác định mình có thể bỏ được "một đống lớn" đó sao?
Tin tôi đi, chắc chắn cô sẽ thích nó mà cười đen tối "Tôi không có quan hệ gì với anh ta hết." Tần Đường nhìn chăm chú vào vết sẹo chỗ mi tâm của người đàn ông.
Người này, cô đã từng gặp rồi, ở khu phố của người Hồi.
Tưởng Xuyên cúi đầu nhìn cô, việc phủi sạch quan hệ vội vàng như vậy tuy hơi bất lịch sự nhưng trong trường hợp này đây là cách làm đúng đắn nhất.
Triệu Kiến Hòa hiển nhiên là không tin, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của Tần Đường, tà tà cười "Tao phải ăn cơm tù đến mấy năm, còn mày lại ở ngoài này tự do tự tại đến như vậy, bên cạnh có người đẹp, lại có cả một đám người đi theo.
Tao đây thì cái gì cũng không có." Khuôn mặt Tưởng Xuyên không có biểu cảm gì, duy chỉ có đôi mắt đen láy sâu không thấy đáy là xoáy chặt vào người đàn ông trước mặt, lạnh giọng hỏi "Mày muốn gì?" Triệu Kiến Hòa lạnh mặt "Tưởng Xuyên, mọi việc sẽ không đơn giản mà qua như vậy đâụ Mày cứ chờ đấy." Hắn ta đi rất nhanh, nhanh chóng