Chương 2
thấy máy tính vẫn còn mở, liền kéo ghế ngồi xuống "Cũng đã rạng sáng rồi, em mau về nhà nghỉ ngơi đi, không ngày mai lại không đi làm được." Cô mở hòm thư, gửi hết ảnh và tài liệu cho Hạ Tòng An, vừa quay đầu lại, thấy cô gái nhỏ vẫn đứng ở chỗ cũ.
Chu Đồng nhịn không được hỏi "Ảnh chụp ở đâu vậy ạ?" "Vân Nam." Tần Đường tắt máy tính.
Chu Đồng thổn thức "Trước đây nghe nói Vân Quý Xuyên có rất nhiều địa phương nghèo, thật không ngờ lại nghèo đến như vậy...." Càng không nghĩ tới một bạch phú mỹ như Tần Đường sẽ chạy tới cái nơi nghèo nàn như vậy để chụp ảnh.
Hồi năm hai cô có đi xem triển lãm ảnh của Tần Đường, năm đó triển lãm ảnh của Tần Đường hoàn toàn không có những bức ảnh như thế này.
Cô nhìn Tần Đường, cảm thấy chị ấy không giống như người khác, vô cùng đặc biệt.
Tần Đường cầm lấy máy ảnh và túi xách, "Còn có địa phương còn nghèo hơn." Chu Đồng hỏi "Chị đã từng tới đó sao?" Tần Đường hơi nắm chặt tay, cúi đầu, nhỏ giọng nói "Đã từng, được nửa đường." Chu Đồng mờ mịt "Hả?" Được nửa đường là có ý gì?
Tần Đường không trả lời, nói "Tắt đèn khóa cửa đi, muộn rồi, để chị đưa em về." Chu Đồng nhìn sắc mặt lạnh nhạt của của Tần Đường, không dám hỏi thêm nữa, ngoan ngoãn đi tắt đèn khóa cửa.
.......
Sáng sớm hôm sau, Tần Đường còn chưa tỉnh ngủ, đã bị điện thoại của Hạ Tòng An làm phiền liên tục "Trở về rồi sao không nói tiếng nào thế hả?
Mỗi lần em đi đâu thì phải nhìn thấy thư của em mới biết em trở về hay chưa." Tần Đường chưa được nghỉ ngơi tốt, bị đánh thức liền có chút cáu kỉnh "Anh không thể đợi đến tối rồi gọi được sao?" Hạ Tòng An nghe ngữ khí của Tần Đường, giọng điệu liền hòa hoãn xuống "Được được được, anh xin lỗi." Tần Đường vò đầu, cúp máy, tiện thể tắt luôn điện thoại.
Lần thứ hai tỉnh lại đã là đầu buổi chiều, gọi điện thoại lại cho Hạ Tòng An, lại gọi một cuộc nữa cho người đại diện.
Bận rộn hơn nửa tháng, sắp xếp lịch chụp xong xuôi, Tần Đường nhận được điện thoại của Hạ Tòng An "Đi ăn trưa không?
Anh có việc muốn nói với em." Tần Đường đáp "Được." Hai người hẹn gặp ở một quán ăn gần phòng làm việc của Tần Đường, cũng cách công ty của Hạ Tòng An không xa.
Hạ Tòng An lớn hơn cô 5 tuổi, hai người quen biết từ nhỏ.
Hạ Tòng An làm quản lý của một trang web tin tức.
Mỗ khi Tần Đường đi đâu về, muốn kêu gọi quyền góp đều nhờ chỗ Hạ Tòng An.
Người phụ trách hiện tại của Quỹ An Nhất là Tần Đường, nhưng bên ngoài cũng không ai biết, bởi cô rất ít khi xuất hiện, mọi chuyện đều do cha mẹ cô ra mặt.
Trong mắt mọi người cô chỉ đơn giản là một nhiếp ảnh gia có chút tiếng tăm.
Mấy năm nay hai người phối hợp rất ăn ý, ít nhất là Hạ Tòng An cho rằng như vậy, bởi mọi yêu cầu mà Tần Đường đưa ra, anh đều có thể làm được.
Một tháng không gặp, cô không thay đổi nhiềụ Hạ Tòng An khuấy cafe, "Lần tới định đi đâu?" Tần Đường trả lời "Không biết." Mỗi năm cô đều có vài lần đi tới các vùng núi nghèo khó, thời gian không cố định, mà địa điểm cũng là ngẫu nhiên lựa chọn.
Hạ Tòng An cười "Lần tới anh đi với em." Tần Đường nâng mắt nhìn anh, nhàn nhạt nói "Không cần.
Anh cũng biết đấy, em không thích có bạn đồng