Chương 11
A Khởi vài giây, bỗng nhiên nở nụ cười "Cô thích anh ta sao?" A Khởi đỏ mặt.
Tần Đường đứng dậy, "Yên tâm đi, tôi không có hứng thú lên giường với anh ta, lại càng không nửa đêm đi gõ cửa phòng của anh ta." Tâm tư A Khởi bị nhìn thấy, có chút xấu hổ, nhỏ giọng nói "Em biết, chị không giống bọn em." Tần Đường cúi đầu nhìn cô ấy, không mặn không nhạt nói "Cô nói sai rồi, là tôi và mấy người phụ nữ đó không giống nhaụ" Nói xong liền xoay người đi ra ngoài.
A Khởi cứng người, sầu não vò tóc, có vẻ như cô đã nói sai rồi, nếu làm hỏng chuyện, Tưởng Xuyên và Lữ An nhất định sẽ tức giận.
Cô vội vàng đi tới phòng Lữ An ở bên cạnh, dùng sức gõ cửa "Anh Lữ anh Lữ " Lữ An cởi trần mở cửa, nhíu mày hỏi "Có chuyện gì?" A Khởi cúi đầu "Em...
hình như lúc nãy có nói một số thứ không nên nói, không biết chị Tần có giận hay không......." Lữ An hỏi "Em nói cái gì?" A Khởi đem đầu đuôi mọi chuyện nói lại một lần, Lữ An nghe xong sắc mặt trầm xuống "Ai bảo em làm như vậy?" A Khởi thấp giọng nói "Em.....Em......." Lắp bắp cả nửa buổi không nói được một câụ Lữ An gõ đầu cô, tức giận nói "Nếu cô ấy thật sự muốn lên giường với anh Tưởng thì tốt quá rồi, chúng ta trực tiếp đi ôm chân người phụ nữ bạch phú mỹ đó, chuyện đó liền được giải quyết nhanh chóng rồi." A Khởi bị đánh đau, bĩu môi hỏi "Chuyện đó là chuyện gì?" Lữ An thẳng thừng đáp "Chuyện tiền." Là một thứ vô cùng hữu dụng.
Có tiền có thể làm rất nhiều chuyện.
8h sáng hôm sau, Tần Đường thức dậy, vừa đi xuống tầng liền thấy mọi người đang đợi mình.
A Khởi chuẩn bị cho cô bánh bao và một ly sữa, dì Quế mỗi sáng đều mang bánh bao đi bán nên bánh bao của dì vô cùng ngon.
Lữ An đưa cho Tần Đường một tờ giấy "Mấy đồ vật cần thiết tôi đã liệt kê ra đây rồi, cô xem qua đi." Tần Đường liếc nhìn qua một lượt, hỏi "Từ điển Tân Hoa cũng cần?
Không phải hôm qua Tiểu Thành nói đã có người quyên góp rồi sao?" Tưởng Xuyên đúng lúc này từ bên ngoài đi vào "Lúc trước tôi có xem qua rồi, phát hiện bọn họ đều dùng sách lậu, chất lượng giấy kém không nói nhưng nhiều chỗ còn sai sót vô cùng nghiêm trọng, cho nên tôi đã đem thu hồi rồi tiêu hủy toàn bộ rồi." Càng là nơi nghèo khó thì tri thức càng thiếu thốn, nếu không có ai phát hiện, bọn họ chắc chắn sẽ học theo những sai sót đó cả đời.
Lữ An tức giận nói thêm "Có một số người căn bản chỉ để lấy cái danh đi quyên góp ủng hộ, nhưng đồ dùng mang đến thì toàn là rác rưởi." Tần Đường liếm môi dưới, lấy bút ghi bổ sung thêm vài thứ rồi đưa lại cho Lữ An.
A Khởi và dì Quế ở lại trông nhà, còn lại mọi người đều đi theo.
Tần Đường nhìn Tưởng Xuyên ngồi trong chiếc xe Jeep đen bóng loáng, hỏi "Xe sửa xong rồi sao?" Tưởng Xuyên vặn chìa khóa thử khởi động xe, nhìn cô vào giây, "Lên xe đi, tôi sẽ không làm cô bị thương đâụ" Khóe môi Tưởng Xuyên giật giật "Tốt nhất là nên như vậy." Tưởng Xuyên nhìn cô cả nửa ngày, cuối cùng bật cười.
Xe lăn bánh ra khỏi viện.
Lữ An và Tiểu Thành ngồi đằng sau an ủi vài câụ Lữ An nói "Cô yên tâm, kỹ thuật lái xe của anh Tưởng rất tốt, mạng cứng, mấy năm trước đã từng rơi xuống