Chương 17
này một đoạn thời gian, xem như trước sau vẹn toàn cho đoạn quan hệ này, tuy rằng không công khai.
Nhưng hiển nhiên, hôm nay Thẩm Thành phát giận, cứ nhất định phải can thiệp vào chuyện của cô.
Hai chữ “em dám”, hoàn toàn làm cô bùng phát “Vậy thầy Thẩm cứ nhìn xem, tôi có dám hay không.” Thẩm Thành nhắc cô “Dương Dẫn Lâu đã 40 tuổi.” Ôn Hỏa nhàn nhạt nói “Thầy Thẩm, ngài cũng hơn ba mươi rồi, giáo sư Dương lớn hơn em nhiều tuổi, không lẽ thầy thì ít?
Có ai không phải trâu già gặm cỏ non?
Nên đừng chó chê mèo lắm lông ” Thẩm Thành nhíu mày, xoay người áp lên cô “Em đang ngồi trên xe của tôi, vậy mà lại tỏ thái độ với tôi?” Ôn Hỏa ngước nhìn anh “Trước giờ tôi luôn nói chuyện với thầy như vậy.” Thẩm Thành nhìn đôi mắt ngấm rượu của cô.
Ôn Hỏa ở dưới người anh, giúp anh chỉnh lại cà vạt, động tác rất nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại tàn nhẫn “Làm nhân tình của người khác còn có tiền, còn tôi chỉ có thể bị trói lên tường, bị anh thô lỗ làm.
Tôi chán chết những trò chơi đó của anh, ghê tởm cực độ việc súc ruột suốt một tiếng trước khi lên giường.
Cũng không thấy mấy bộ đồ con thỏ hay hồ ly gì đó của anh đáng yêu, càng không thích việc mặc quần hở đũng với áo mưa trong suốt.
Lại còn trứng sắt với kẹp nhũ hoa, tôi không hề muốn dùng mấy thứ đó ” Thẩm Thành chậm rãi thả cô ra.
Mặt Ôn Hỏa không cảm xúc sửa soạn lại quần áo của minh “Tôi quyến rũ anh thì sao, tôi bò lên giường anh thì đã thế nào, giờ tôi hối hận rồi, tôi không được kịp thời dừng lại để không có thêm tổn hại à?” Đuôi cáo giấu kỹ mấy ngày qua đã lộ, đây mới chính là Ôn Hỏa, trong bọc có kim.
Thẩm Thành đẩy cô về lại ghế phụ, mắt nhìn phía trước “Em giả bộ làm cừu non suốt hai tháng, là thể hiện sự bất mãn với tôi?” “Thầy suy nghĩ nhiều, em chỉ thấy trước đây quá chủ động không tốt lắm, em vẫn nên cung kính gọi thầy một tiếng thầy Thẩm.
‘Thầy Thẩm, xin lỗi ạ.’ ‘Thầy Thẩm, được không ạ.’ nói thế rất ngoan mà, rất tốt mà.” Ôn Hoả nói Sự kiện kia có ảnh hưởng nhất định với Ôn Hỏa, Thẩm Thành nhận ra “Cơ hội kia vốn cũng không thuộc về em, tôi không tác động gì cả.” Ôn Hỏa không muốn nghe anh nói đến chuyện này “Em không quan tâm lắm.” Thẩm Thành nhàn nhạt “Nói dối.” Thời gian trước, Ôn Hỏa có cơ hội trao đổi đến Cambridge, đã liên hệ với giáo sư xong, giáo sư cũng đồng ý tiếp nhận cô, Thẩm Thành cản trở khiến cô thất bại.
Sau đó nói một đống lý do đường hoàng, giống như vừa rồi, nói rằng cơ hội đó vốn không thuộc về cô.
Thẩm Thành nói tiếp “Em nói đến việc làm nhân tình người khác có tiền, là lên án tôi không cho em gì cả.
Em không thiếu gì cả, duy nhất thứ em muốn mà không có được, chính là cơ hội đào tạo chuyên sâu lần đó.” Ôn Hỏa phần lớn đã tỉnh rượu, nhưng không muốn diễn vai cừu non nữa, đã nói đến mức này, lấy lễ đáp lễ là điều không thể.
Thẩm Thành nói trực tiếp “Đó không phải của em, em cưỡng cầu làm gì?” Ôn Hỏa nhìn qua “Không nói đến việc em nỗ lực lâu như vậy, giáo sư hướng dẫn đã đồng ý, không thể có biến cố.
Cho dù thực sự không phải cơ hội của em, nhưng thầy Thẩm à, thầy động ngón tay là có thể thay đổi được.” “Em từng nói