⬅ Trước Tiếp ➡

hợp nhất với cô ấy, sẽ không được mặc trên người cô ấy nữa.
Thành tựu vật lý nổi bật hơn người, nhưng đối với chuyện tình yêu của ông ấy, dù là nữ sinh nhưng Ôn Hỏa chỉ biết chút ít.
Không ngờ nam sinh đến sau, ngồi cạnh cô lại biết.
Âm thanh nhẹ nhàng, hơi trầm, bộ dáng từ tốn kể chuyện như một khối nam châm, thu hút mấy khối sắt xung quanh.
Nghiên cứu viên nhân lúc đó, chậm rãi hướng đến chủ đề, hoàn thành phần mở đầụ Mở đầu thành công có nghĩa là chương trình nghiên cứu này có thể thuận lợi thu hoach.
Rất nhanh, hội thảo bắt đầu tốt đẹp, kết thúc tốt đẹp, chín người tạm biệt, ra cửa tản ra những hướng khác nhaụ Lúc này, Ôn Hỏa mới nhìn đến điện thoại, thấy một loạt voice chat của Thu Minh Vận oanh tạc, cô gọi lại.
Thu Minh Vận nghe máy “Cậu đỉnh thật đó Vé này sao có được vậy?” Ôn Hỏa ăn ngay nói thật “Có người cho.” Thu Minh Vận hôn cô vài cái qua điện thoại “Buổi tối ăn gì?
Tớ bao Trong giới hạn 500 tệ, ăn gì cũng được ” Ôn Hỏa đã lâu chưa ăn lẩu cùng cô ấy “Vậy lẩu đi, cậu đang ở đâu?
Để tớ đến đó, chúng ta cùng vào siêu thị mua nguyên liệụ” Thu Minh Vận đang ở cùng bạn trai, do dự trong chốc lát, chưa tỏ thái độ.
Ôn Hỏa đã hiểu “Vậy cậu xong việc thì báo mình.” Thu Minh Vận đáp lại “Ừ.” Cuộc gọi kết thúc, Ôn Hỏa nhìn đồng hồ, bốn rưỡi, cô có thể đến thư viện đọc sách thêm một tiếng.
Đang tính đi, thì một giọng nói nhẹ nhàng gọi cô “Ôn Hỏa.” Ôn Hỏa nhìn lại.
Nam sinh đi đến, nhặt móc khóa con thỏ trên balo bị rơi xuống của cô lên.
Ôn Hỏa cảm ơn, nhận lấy.
Nam sinh thấy mỗi lần xuất hiện cô đều không nóng không lạnh, không tranh không đoạt như vậy, nên rất tò mò, một cô gái như vậy làm thế nào đoạt được PRL.
Anh ấy chính thức giới thiệu bản thân “Ngô Quá.” Ôn Hỏa đáp lại “Xin chào.” Ngô Quá hỏi “Tối nay em rảnh không?
Anh mời em ăn tối nhé?” Ôn Hỏa khéo léo từ chối “Em có hẹn rồi.” Ngô Quá lấy một quyển sách từ trong balo ra, là “Much ado about nothing” Có gì đâu mà rộn của Shakespeare, nói “Đây là cuốn sách Lương Công Sinh cho em mượn trước đó, lúc cậu ta cho em mượn không nói rằng đây là sách của anh, bởi vậy mà em nợ cậu ta một chuyện, làm chủ nhân chân chính của cuốn sách này là anh có chút thiệt thòi.” Ôn Hỏa nhìn bìa sách trước mắt, quả thật trước đây có một đàn anh từng cho cô mượn sách, ngẩng đầu lên, nói “Vậy anh muốn sao?” Ngô Quá cười cười, lông mi che mắt, bộ dáng thanh tú “Để anh mời em ăn cơm, anh muốn tham khảo thời gian biểu hàng ngày của em.” Hàng ngày, Ôn Hỏa dành đại đa số thời gian cho việc nghiên cứu lý thuyết, không có gì để tham khảo cả “Anh mời em ăn cơm thì lại khiến em nợ anh thêm một chuyện nữa, đây là cớ để lần sau anh lại tìm lý do để bảo em mời lại sao?
Đàn anh, có phải anh quá lươn lẹo rồi không?” Ngô Quá sửng sốt, cười, đầu óc cô gái này xoay chuyển nhanh thật “Vậy được rồi, không mời cơm.
Chúng ta ăn kem nhé?
Ở cổng phía đông.” Cứ như vậy, Ngô Quá mua kem ốc quế cho Ôn Hỏa, sau đó không biết may mắn hay bất hạnh mà Thẩm Thành bị bắt gặp.
Thời điểm Ôn Hỏa đang ăn kem ốc quế còn chưa biết điều gì đang chờ mình phía trước, chỉ


⬅ Trước Tiếp ➡