Lộ Kim: "..."
Mặc dù Lộ Kim đã lăn lộn rất lâu, nhưng cậu cũng không ngốc, cậu không muốn làm chuyện này.
mug
Nhưng cậu có muốn hay không cũng không quan trọng, sau khi Kỳ Phương và đám người kia dỗ dành lừa gạt, tâng bốc Lộ Kim lên trời. Dưới tác dụng của rượu, những lời dặn dò và chần chừ của người thân trong gia đình ngay lập tức bị quét sạch.
Vì vậy Lộ Kim đã đồng ý, "Chuyện này cứ để tôi lo!"
Câu chuyện chính là như vậy, sau khi Lộ Kim tỉnh rượu, cậu vô cùng hối hận, nhưng cậu đã hứa với Kỳ Phương, cho nên kể từ ngày đó trở đi, Lộ Kim đã bắt đầu có sự tồn tại của mình ở trước mặt Hoài Cảnh Tây.
Nhưng sau hai tháng trôi qua, Lộ Kim chỉ gặp Hoài Cảnh Tây vài lần, mà lần nào cũng chỉ diễn ra trong vài phút, cậu hoàn toàn không có tác dụng thực sự.
Lộ Kim cảm thấy không ổn, nếu mềm yếu không được, thì cậu chỉ có thể mạnh bạo. Cậu đã chuốc thuốc Hoài Cảnh Tây trong một bữa tiệc, nhưng không ngờ, cậu lại trúng chiêu.
Hoài Cảnh Tây nhìn Alpha vừa ngã xuống đất và đang há mồm thở dốc bằng ánh mắt lạnh lùng trịch thượng, khóe miệng của anh lộ ra nụ cười giễu cợt.
Trong lúc ý thức của Lộ Kim trở nên mơ hồ, cậu vẫn còn nhớ ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông kia, cùng với một câu nói.
"Thế nào? Ngay cả em cũng muốn đến xem chuyện cười của tôi."
Cuối cùng, chính là Lộ Kim bị Hoài Cảnh Tây nhốt lại, chích thuốc, cưỡng ép đẩy nhanh kỳ dịch cảm của cậu.
Lộ Kim có thể cảm nhận được Hoài Cảnh Tây đã rời đi, trong mũi của cậu đều là mùi pheromone của mình.
Ở kỳ dịch cảm, Alpha rất cần pheromone của omega, nếu như không có pheromone, thì cũng cần thuốc ức chế, nhưng Hoài Cảnh Tây đều không cho cậu, anh chỉ cho Lộ Kim một bụng tinh dich.
Lộ Kim kẹp chặt tinh dịch trong bụng, lúc trước, cậu cảm thấy khó chịu đến mức đau thấu xương, nhưng bây giờ đã khá hơn rất nhiều. Lộ Kim mơ màng ôm chăn ngủ say, nhưng trong lúc nửa mê nửa tỉnh, bỗng nhiên cánh tay của Lộ Kim bị giơ lên, cậu muốn rút về, nhưng có người đến vỗ nhẹ lên đầu cậu, Lộ Kim lại nhanh chóng thiếp đi, một giây trước khi cậu chìm vào giấc ngủ, Lộ Kim sợ hãi run lên vì thứ lạnh lẽo đang dán lên cánh tay của cậu.
Hoài Cảnh Tây đặt ống tiêm trống rỗng lên tủ đầu giường, anh im lặng đứng ở đầu giường liếc nhìn Lộ Kim một lúc rồi mới rời đi.
Chờ đến khi Lộ Kim tỉnh lại một lần nữa, cậu cảm thấy rất ngứa ngáy, nhưng cụ thể là nơi nào ngứa thì cậu lại không thể nói ra được, chỉ là nó rất ngứa, toàn thân của cậu đều ngứa, cúc huyệt cũng ngứa đến mức không thể kiểm soát, nó đang điên cuồng chảy nước, cà vạt được nhét ở trong dân huyệt đã bị làm ướt, vải vóc thấm hút dân diC6 và trở nên phồng lớn, nó tắc nghẽn bất thường ở trong dân huyệt của cậu.
"Tỉnh rồi à?"
Lộ Kim nghe thấy một giọng nam được truyền tới từ bên cạnh, cậu không ngờ Hoài Cảnh Tây lại ở bên cạnh mình, cơn ngứa thấu xương đang hủy hoại tàn phá lý trí của cậu.
"Ngứa quá, rất ngứa ngáy, anh giúp tôi đi." Lộ Kim cho là mình bị bệnh, cậu chưa từng cảm thấy khó khăn như vậy.
Hoài Cảnh Tây đứng dậy khỏi ghế sô pha, anh đi tới bên cạnh Lộ Kim, cong ngón tay nâng cằm của Lộ Kim lên, trong đáy mắt của anh có một tia sáng khiến cho Lộ Kim không thể hiểu nổi, "Bé ngoan, có muốn tôi giúp em không?"
Lộ Kim cảm thấy người đàn ông càng ngày càng đến gần mình, cảm giác ngứa ngáy ở trong cơ thể cũng trở nên đỡ hơn, cậu vô thức vòng lên cổ của người đàn ông, run giọng nói: "Muốn. .. Cầu xin anh."
Hoài Cảnh Tây ôm lấy vòng eo của Lộ Kim, giọng điệu trầm thấp, "Ngoan."
Trong phòng sách.
Người đàn ông đang ngồi ở phía trước bàn đọc sách, có một chiếc máy vi tính được đặt ở trên bàn, cấp dưới liên tục nói chuyện phát biểu ở trên màn hình, đây là một cuộc hội nghị bằng video.
Hoài Cảnh Tây mặc áo sơ mi trắng, một bàn tay đặt lên bàn, ngón tay thỉnh thoảng gõ lên bàn, một bàn tay kia đặt ở dưới bàn. Ở một nơi mà người khác không thể nhìn thấy, một cậu thanh niên có mặt mũi anh tuấn đẹp trai đang quỳ ở giữa hai chân của Hoài Cảnh Tây, cậu không mặc quần áo, phía dưới hạ thể chỉ có một cái quần chữ đinh "T", lớp vải màu đen nho nhỏ ở phía trước bọc lấy ©ôn thịt của cậu, thế nhưng Côn thit của cậu đã trở nên cương cứng từ sớm, nó đang nhô lên khỏi chiếc quần chữ định.