Lộ Kim sợ mình phát ra tiếng vang. Bây giờ phía trước của Lộ Kim không những rất khó chịu, mà chuỗi hạt trân châu được nhét vào ở phía sau của cậu cũng đang bắt đầu nhảy lên vào lúc này.
Nó tạo thành một chuỗi hạt trân châu và đang xoay tròn trắng trợn điên cuồng ở trong dân huyệt, giống như nó cũng có sinh mệnh, nó muốn chui sâu vào bên trong dân huyệt của Lộ Kim. Vách thịt trong dân huyệt mềm mại mịn màng, nó khéo léo bao bọc chuỗi hạt, thế nhưng chuỗi hạt này lại tàn khốc cọ lên điểm nhạy cảm của cậu.
Lộ Kim im lặng rên lên, không biết đây là khoái Cả hay là đau khổ.
Hoài Cảnh Tây cầm một hộp điều khiển từ xa rất nhỏ ở trong tay, cậu không biết anh đã nhấn tới nơi nào. Chuỗi hạt được nhét sâu vào bên trong dân huyệt, nó đang đè lên vách thịt mềm mại của cậu và phóng ra một luồng điện đáng
SỢ.
Lộ Kim hoảng sợ trợn to hai mắt, cậu nắm chặt quần tây của Hoài Cảnh Tây, cậu ngửa đầu nhìn về phía người đàn ông bằng ánh mắt khẩn cầu, nhưng Hoài Cảnh Tây lại không hề quan tâm đến cậu. Dòng điện của chuỗi hạt châu trong các huyệt càng ngày càng lớn, xương ở đốt sống đuối của cậu dường như đã bị tê dại.
Dầu thủy chảy ra càng ngày càng nhiều, những giọt mồ hôi ở phía sau Lộ Kim cũng bắt đầu chảy xuống đường cong rõ ràng trên lưng của cậu, cậu chật vật cúi đầu, vách thịt ở trong các huyệt bất giác kẹp chặt chuỗi hạt châu, càng ngày càng chặt, dòng điện kia truyền đến nơi nhạy cảm mềm mại yếu ớt ở trong dân huyệt, khoái Cả kịch liệt sắp khiến cho Lộ Kim phát điên lên.
Cậu duỗi tay ra phía sau một cách e dè, ngón tay nắm lấy đỉnh chuông, cậu định kéo chuỗi hạt châu đáng ghét kia ra.
Nhưng chiếc chuông và chuỗi hạt châu ở bên trong đã bị dâu thủy của cậu làm cho ướt đẫm từ lâu, nó đã trở nên trơn nhãn dính nhớp, bàn tay của Lộ Kim lại không ngừng run lên, khi cậu nắm lấy đỉnh chuông, nó rất trơn trượt, cậu chỉ có thể tấn công vô ích, sau đó tiếng chuông đột nhiên vang lên ở trong phòng sách vô cùng yên tĩnh.
Bỗng nhiên.
"Boss, tại sao lại có tiếng chuông ở bên phía của anh?" Một nhân viên nữ ở trên màn hình hỏi.
Lộ Kim vội vàng dùng bàn tay nắm lấy chiếc chuông, cậu rất sợ nó lại phát ra âm thanh, nhưng dù cậu sợ hãi, thì chuỗi hạt châu ở bên trong vẫn cẩn thận phóng ra dòng điện theo sự điều khiển của anh, Lộ Kim cảm thấy cậu sắp mất khống chế, sau lưng cậu trở nên lạnh toát.
Hoài Cảnh Tây nhìn xuống dưới bàn, anh giải thích: " Ừ, là con mèo của tôi đang chơi đồ chơi ở dưới bàn.”
"Mèo?" Rõ ràng nữ nhân viên kia rất phấn khích, "Tôi có thể nhìn không? Trong nhà tôi cũng có nuôi mèo, tên. . ."
"Không thể." Hoài Cảnh Tây cắt ngang lời cô ta.
Lộ Kim không nghe rõ Hoài Cảnh Tây đang nói cái gì, cậu lôi kéo ống quần của Hoài Cảnh Tây, đặt cằm ở trên đùi Hoài Cảnh Tây, trên gương mặt đều là nước mắt, môi dưới bị cắn đến mức rướm máu.
Điện giật tiếp tục lan tràn khoái CảA và tấn công vào điểm dâu đãng của Lộ Kim, nhưng cậu không còn cảm thấy sự đau đớn được truyền tới từ Côn thịt ở phía trước, tất cả trị giác của cậu đều đang tập trung ở trong các huyệt, cậu cũng không chú ý tới bụng của mình đã dần dần phồng lên, một cảm giác đau nhói ở bụng dưới không thể so sánh với khoái ©ản đã khiến cho Lộ Kim tuyệt vọng, cảm giác mắc tiểu kịch liệt bị cậu vô thức lãng quên.
Hoài Cảnh Tây biết Lộ Kim đã nhẫn nhịn đến mức cực hạn, anh vội vã kết thúc cuộc hội nghị, kéo Lộ Kim đứng dậy.
Lúc này gương mặt của Lộ Kim đã trở nên đỏ bừng, ánh mắt mê ly mơ màng, đôi mắt tàn bạo giống như chó sói đã trở nên quyến rũ mê người giống như hồ ly.
Hoài Cảnh Tây nuốt nước miếng, anh nhéo cằm của Lộ Kim, nhưng một luồng nhiệt nóng bỏng lại truyền tới trên đùi anh. Anh sửng sốt một lúc, rồi nhìn xuống, Côn thịt của Lộ Kim đã lộ ra khỏi mép quần lót, trong quy đầu xông ra một dòng nướ© tiểu nhàn nhạt.
Lộ Kim đã tè dầm không thể kiểm soát ở trên đùi anh.